Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc giải trí. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc giải trí. Hiển thị tất cả bài đăng

8/27/2010

Hãy luôn để bao cao su trong cốp xe của bạn!

Tôi và bạn gái xinh đẹp của tôi đã hẹn hò được hơn 1 năm và chúng tôi đã quyết định đi đến hôn nhân trong thời gian tới. Mọi thứ đều tươi đẹp đối với tôi trong thời gian này chỉ có một điều duy nhất làm tôi phân tâm đó là …cô em gái xinh đẹp của bạn gái tôi.

Cô em vợ tương lai của tôi năm nay 18 tuổi, hay mặc những chiếc áo bó sát người và thường thì là không mặc áo trong. Cô ấy luôn cúi thấp người mỗi khi đứng cạnh tôi và dường như luôn để cho tôi 1 góc nhìn không thể “chuẩn” hơn. Tôi không thể không để tâm tới chuyện này bởi vì cô em vợ tương lai của tôi không bao giờ làm điều tương tự với những người khác.

Vào một ngày đẹp trời, cô em vợ tương lai bé bỏng và xinh đẹp của tôi gọi điện thoại cho tôi và mời tôi đến nhà để kiểm tra lại giấy mời cho đám cưới. Khi tôi đến chỉ có mình cô ở nhà, cô đến bên tôi và thì thầm với tôi rằng cô rất yêu tôi và không thể cưỡng lại được tình cảm của mình. Cô nói rằng cô muốn có tôi dù chỉ một lần trong đời trước khi tôi làm đám cưới với chị của cô ta.

Lúc đó tôi không thể thốt ra một lời nào và cảm thấy rất lúng túng thì cô ta nói
“bây giờ em sẽ lên phòng của em trên gác, nếu anh muốn thì hãy lên đó với em “.

Tôi đứng im như pho tượng và nhìn cô ấy đi lên gác. Tôi đứng đó như vậy một lúc rồi quyết định quay lại thẳng tiến ra cửa trước. Tôi mở cửa và đi thẳng đến chiếc xe máy của mình…

Thì lạ chưa kìa, trước mắt của tôi là cả gia đình nhà vợ chưa cưới của tôi đang đứng đó và vỗ tay. Với đôi mắt rơm rớm nước và giọng nói xúc động, bố vợ tương lai của tôi nói với tôi rằng
“Gia đình ta rất vui sướng khi con đã vượt qua được bài kiểm tra nhỏ của ta. Ta sẽ không thể tìm đâu ra được một người đàn ông tốt và xứng đáng hơn hơn con cho con gái của ta. Chào mừng con đến với gia đình ta!”

Tôi đã vượt qua được THE WEDDING TEST. Tôi quả thật là một người may mắn…

=========

Sau ngày hôm đó tôi đã rút ra cho mình một bài học: hãy luôn để bao cao su trong cốp xe của bạn!

8/26/2010

Khổ thân gái xinh lấy chồng 'bất lực'

Ngày cưới, tôi có cảm giác mình sống trong một giấc mơ đẹp. Tôi lâng lâng tự hào khi nghe bà con xóm giềng tấm tắc khen cô dâu xinh quá, lại may mắn, “tốt số hơn bố giầu”. Chỉ mươi tiếng đồng hồ sau đó là đêm tân hôn, là lúc “động phòng”…

Tôi sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo ở một xã miền núi, chỉ được học hết cấp 2 là phải nghỉ để giúp việc cho bố mẹ. Càng lớn lên tôi càng cảm thấy buồn vì nghèo mà thua chị kém em. Nhưng tôi cũng có niềm an ủi là được trời ban cho nước da trắng như trứng gà bóc, dáng người dong dỏng, nên bạn bè thường vừa khen, vừa “tị” rằng con bé “nhất dáng, nhì da” đều được cả.

Đến tuổi lấy chồng, có đám này, đám kia trong xóm ngoài làng ngỏ ý muốn “tìm hiểu” tôi. Song họ đâu có hiểu được nguyện vọng cháy bỏng của cả tôi và bố mẹ tôi là thoát nghèo, mà tôi mơ hồ cảm thấy cách thoát nghèo đỡ khó nhất là kiếm được tấm chồng càng khá giả càng tốt. Nhưng tôi chưa biết làm thế nào để thực hiện ao ước đó, mà đành… chờ đợi.

Thế rồi tôi xin vào làm việc tại khu nghỉ dưỡng sinh thái cách nhà không xa. Tại đây tôi đã gặp anh khi anh cùng cha mẹ từ thành phố về nghỉ.

Xem nhu cầu ăn, ở của gia đình này, tôi đoán thuộc loại khá giả. Mẹ anh lại rất hay trò chuyện, dễ gần. Mấy ngày nghỉ lại đây, bà rất chú ý đến tôi, hỏi hết chuyện công việc đến chuyện gia đình, cha mẹ, đã có chồng chưa? Khi nghe tôi trả lời thật thà là chưa có chồng thì bà mừng rỡ ra mặt, thân mật gọi tôi bằng con, đặt thẳng vấn đề là muốn cưới tôi cho con trai.

Bà bảo rằng làm dâu nhà bà tôi sẽ được thừa hưởng một cơ ngơi có nhà cao cửa rộng ở một con phố giữa thành phố, đi đâu xa thì nhà có ô tô con, công việc chẳng có gì vất vả, bà chỉ cần người biết trông nom, quán xuyến gia đình mà bà tin rằng tôi làm tốt.

Nghe bà nói, tôi thầm mở cờ trong bụng. Chỉ có điều hơi lạ là sao anh, con trai bà cứ tỏ ra dửng dưng thế nào ấy. Nhưng rồi tôi lại nghĩ có thể là con trai nhà giàu thành phố họ làm cao, cũng là chuyện thường tình, lại đâm lo lỡ anh ấy không bằng lòng lấy mình thì sao?

Vì thế, chẳng cần suy nghĩ nhiều, tôi “tình trong như đã...” nhưng khất bà sẽ trả lời sau khi hỏi ý kiến bố mẹ.

Nghe tôi trình bày qua điện thoại, bố mẹ bảo tùy tôi. Hễ tôi đồng ý thì bố mẹ cũng đồng ý.

Chẳng bao lâu sau, đám cưới được tổ chức. Ngày cưới, tôi có cảm giác mình sống trong một giấc mơ đẹp. Tôi lâng lâng tự hào khi nghe bà con xóm giềng tấm tắc khen cô dâu xinh quá, lại may mắn “tốt số hơn bố giàu”.

Đêm tân hôn, lần đầu tiên nằm cạnh người con trai là chồng mình, tôi hồi hộp, rạo rực ghê lắm. Anh choàng tay ôm nhẹ tôi. Tôi cảm giác như có luồng điện chạy vào cơ thể khiến toàn thân nóng ran. Tôi chờ một cái ôm ghì thật chặt, chờ một cái hôn thật sâu, thật nồng nàn của chồng và …cái giây phút thần tiên ấy. Nhưng chẳng thấy anh thể hiện sự chủ động vào cuộc gì cả. Tôi nắm bàn tay chồng nhẹ nhàng đặt lên ngực mình để anh thấy được trong bầu ngực tròn đầy, cương cứng của tôi, tim tôi đang đập rộn, đang khao khát, đợi chờ… Và rồi, tôi mạnh dạn luồn tay vào ngực anh, lui dần xuống, dần xuống…và tôi thật bất ngờ, phát hoảng vì như vừa nắm phải…con giun.

Mô tả ảnh.
Đêm “tân hôn” vô nghĩa. (Ảnh chỉ có tính minh họa, nguồn: internet)

Những đêm sau vẫn tiếp tục vô nghĩa, khiến tôi buồn bã rã rời.

Mẹ chồng tôi bán cháo lòng, lòng lợn, nên nhờ một chú trong ngõ gần nhà làm nghề giết mổ lợn ở lò sát sinh, hàng ngày chọn mua bộ lòng ngon nhất đem về giúp. Hôm ấy tôi dậy rất sớm thì gặp chú đến giao hàng. Đấy là một người đàn ông lực lưỡng, nói năng bỗ bã, có lần nghe mẹ chồng tôi nói hoàn cảnh khó khăn lắm vì vợ ốm yếu quanh năm. Vừa đưa cái túi đựng lòng sống, tay “chú” vừa cố tình chạm vào tay tôi, mồm thì nói nhỏ một câu văn vẻ mà cũng đầy cạnh khóe: “Biết vì sao bông hoa rừng ủ rũ rồi!”

Những ngày đầu tôi thấy ghét cái thói chọc ghẹo của chú ấy thế, nhưng dần cũng thành quen. Hình như chú ấy cũng cảm nhận được như vậy, nên có hôm nói rất trâng tráo: “Đã nhiều tuổi đâu mà gọi bằng chú. Gọi anh cho thân mật đi!”

Miệng nói, mắt “chú” nhìn như muốn đốt cháy cả bộ ngực tôi đang phập phồng dưới làn áo ngủ mỏng manh.

Thấy ổn sau chuyện chuyển“ chú” sang “anh”, những ngày tiếp theo, anh dùng những lời vừa sắc như dao đâm nát tim tôi, ngay sau đó lại ve vãn tôi, rằng: Chồng em bị bệnh hồi nhỏ, bất lực chuyện làm đàn ông rồi, phố này ối người biết đấy. Ở với nó, chẳng bao giờ biết “mùi đời” đâu, em ạ. Giọng anh hạ xuống thầm thì: Anh giúp đỡ nhá!

Nhìn người đàn ông lực lưỡng, bộ ngực, cánh tay vạm vỡ chật căng cả áo, tôi tưởng tượng… và thấy khát khao, rồi lại sợ hãi.

Chồng thì “bất lực”, hàng xóm lại “nhòm”. Thật khổ thân tôi.

T.K

8/18/2010

Nữ sinh 18 tuổi bị “chú nuôi” hiếp dâm

Tiếng khóc như uất nghẹn khi N. cho biết: “Chưa hết, ông ta còn tung tin là mình đã dựng chuyện cưỡng hiếp để tống tiền. Nhục nhã không thể chịu được, cả trường nhìn mình với ánh mắt như khinh bỉ, dò xét.”

“Giá mà mình đừng quá tin vào những lời ngon ngọt của chú nuôi. Giá mà mình biết cảnh giác với người khác phái…!”.

Lần theo những thông tin ít ỏi, có lúc bị đứt quãng vì tiếng nấc nghẹn ngào của một nữ sinh, chúng tôi đã tìm đến trường T., huyện Vĩnh Cửu, Đồng Nai.

Trước sự hiện diện của phóng viên và cô hiệu phó, N. (18 tuổi, học sinh lớp 8), người đã gọi diện thoại cho chúng tôi không ngăn được những giọt nước mắt cay đắng khi kể lại câu chuyện kinh hoàng mình vừa trải qua…

Bỗng dưng có… chú nuôi!!!

Hoàn cảnh khó khăn khiến N. phải tạm rời xa sách vở trong 3 năm, ở nhà chăm sóc người mẹ bị tai nạn lao động. Đến năm 2009, gia đình khá hơn, N. trở lại trường học. Ngày đến trường nộp hồ sơ, N. được chú bảo vệ tên V. tận tình giúp đỡ. Những lần gặp sau đó, hai người bắt đầu nói chuyện với nhau nhiều hơn và kết nghĩa chú cháu. Chuyện kết nghĩa này ở trường ai cũng biết. Có lần đang học, N. bị đau bụng và chú V. sốt sắng chở N về nhà. Thấy chú nuôi nhiệt tình, luôn quan tâm, giúp đỡ N. nên mẹ cô bạn cũng yên tâm, cậy nhờ: “Cháu nó mới đi học lại, lạ trường, nhờ chú trông chừng cháu giùm, có gì cho tui hay”.

Chiều ngày 20/10/2009, học xong N. lấy xe định về, ngang qua căn phòng của chú (là căn phòng trong khuôn viên trường) chợt nghe chú nuôi gọi: “Bé ơi! Vào đây chú bảo!”. N kể: “Mình đang đắn đo, chưa dám bước vào nhà thì ông ấy đã chụp tay mình kéo vào. Mình la lên. Ông ta bịt miệng và khoá hẳn cửa lại. Lúc đó, mình biết ông ta sắp làm chuyện xấu. Mình lại la lên, nhưng ông ta nhanh lắm, một tay khoá cửa, tay kia bịt miệng mình lại.Khi mình chỉ mới la được chữ “bớ…” thì ông ta đã quật mình xuống nền nhà…”. Kể đến đây, N. bưng mặt khóc rưng rức

“Xong chuyện, trong khi mình đau đớn kinh khủng, ông ta lại thản nhiên buông lời hăm dọa: nếu mình tiết lộ chuyện này với ai thì sẽ bị ông ta giết chết!”, N. tiếp tục kể trong tiếng nấc nghẹn ngào. N. cho biết, sau khi xảy ra chuyện, ông V. liên tục tìm đến lớp, giở thói bắt nạt: “…mày chết đi, tao sẽ cho mười mấy triệu xây mồ yên mả đẹp chứ sống làm gì cho nhục” khiến tinh thần của N. càng hoảng loạn hơn.

Tiếng khóc như uất nghẹn khi N. cho biết: “Chưa hết, ông ta còn tung tin là mình đã dựng chuyện cưỡng hiếp để tống tiền. Nhục nhã không thể chịu được, cả trường nhìn mình với ánh mắt như khinh bỉ, dò xét.” Đau đớn và tuyệt vọng, N. đã hai lần tự tử nhưng không thành. Mẹ N. biết chuyện đã làm đơn nhờ công an giải quyết, nhưng đến nay vẫn chưa đựơc trả lời.

Giọt nước mắt tuyệt vọng

Điều đáng ngạc nhiên là trong khi tinh thần của N bị uy hiếp mỗi ngày thì nhà trường vẫn để cho ông V. làm việc bình thường. Cô L, phó hiệu trưởng, nêu cách giải quyết rất chung chung: “Nhà trường có động viên giúp N. ổn định tinh thần, chú tâm học tập. Còn với bảo vệ V., chúng tôi vẫn cho anh này làm việc nhưng được sự giám sát chặt chẽ của nhà trường. Khi nào cơ quan chức năng có quyết định cuối cùng chúng tôi mới xử lí.” “Quả bóng trách nhiệm” đã được chuyền về phía cơ quan chức năng khi thầy A, hiệu trưởng cho biết: “Hiện nay nhà trường không thể nói gì về trường hợp này vì hồ sơ đã đựơc chuyển lên công an!”.

Cất công tìm đến công an xã, rồi công an huyện, phóng viên cũng chỉ được nghe những câu trả lời giống nhau: “Hồ sơ đang được điều tra, không thể đưa ra nhận xét gì!”.

Trong căn nhà nhỏ xíu của gia đình N., chúng tôi lại chứng kiến những giọt nứơc mắt tuôn rơi của cả 2 mẹ con. Mẹ N. cho biết, quá xấu hổ với bạn bè và sợ hãi bởi những lời hăm dọa của ông V. nên N. đã xin rút học bạ nghỉ học, nhưng công an bảo rằng vụ việc đang được điều tra nên N. không thể nghỉ học!

Câu chuyện của N. là bài học đau xót cho các bạn gái mới lớn. Trong khi chờ câu trả lời từ các cơ quan chức năng, chúng tôi gửi đến các bạn, đặc biệt là các bạn gái, lời tâm sự cay đắng của N. “Giá mà mình đừng quá tin vào những lời ngon ngọt của chú nuôi. Giá mà mình biết cảnh giác với người khác phái…!”.

Chị lớp 8 đánh ghen em gái lớp 4

Chẳng may “yêu” người mà “chị” lớp 8 cũng “yêu”, nữ sinh học lớp 4 được hẹn ra chỗ vắng và nhận một trận đòn nhừ tử.

Đó chỉ là một trong những câu chuyện bạo lực học đường nhỏ nhoi được bà Phạm Thị Thúy Vĩnh, Hiệu trưởng Trường THPT Ngô Thời Nhiệm kể lại tại Hội thảo “Phòng chống bạo lực trong nhà trường” tổ chức ngày 9/4 tại Sở GD – ĐT TP HCM.

Trong nhiều câu chuyện bà Vĩnh kể lại, học sinh đánh nhau chỉ vì những lí do rất… vô duyên. Có trường hợp mâu thuẫn không đáng gì nhưng vẫn dẫn tới tử vong.


Những mâu thuẫn nhỏ cũng có thể dân tới hậu quả nghiêm trọng trong học sinh.

—–
Theo ông Đinh Phương Duy, Phó Hiệu trưởng Trường Cán bộ TP HCM, tình trạng bạo lực học đường không phải chỉ xảy ra mấy tuần vừa qua mà đó là vấn đề khá nghiêm trọng xuất hiện từ nhiều năm nay nhưng với mức độ khác nhau.

“Ngày xưa, bạo lực học đường không nghiêm trọng như ngày nay” – ông Duy nhấn mạnh.

Người lớn còn sợ bị đánh

Ông Duy đưa ra nhận xét, trong những năm gần đây, bạo lực xảy ra ở mọi nơi: trên sân cỏ thì cầu thủ đánh nhau, trong kinh doanh thì đâm chém tranh giành thị phần, ngoài phố thì taxi húc vào xe cảnh sát, nhiều băng nhóm thanh toán đẫm máu…

Ngay cả người lớn ra đường cũng không cảm thấy an toàn. Ví như lúc chứng kiến kẻ móc túi mấy ai dám la lớn vì sợ bị đánh. “Bọn trẻ cũng vậy, khi tâm lý không cảm thấy được an toàn chúng bị ức chế dẫn tới bạo lực để giải tỏa” – ông Duy giải thích.

Ông lo ngại: “Và khi xảy ra bạo lực giữa bọn trẻ với nhau, chính thầy cô giáo nhiều lúc cũng không thấy an toàn khi giải quyết thì làm sao tình hình được sáng sủa?”

Ông Vũ Anh Tuấn, Hiệu trưởng Trường Đoàn Lý Tự Trọng cho rằng thực tế khi tình trạng bạo lực diễn ra gần đây, ngành giáo dục tỏ ra lúng túng, các cấp lãnh đạo không biết phân biệt đâu là trừng phạt, đâu là yêu thương dẫn đến những cảnh “cười ra nước mắt”. Học sinh đánh nhau, gây ra lỗi bị kỷ luật tỏ ra không lo sợ, học sinh bị đánh cũng bị kỷ luật. Hiệu trưởng trường khi xử lý học sinh vi phạm kỷ luật thì bị phụ huynh hành hung, không được bảo vệ mà còn bị phê bình.

“Trong khi nếu nhìn từ gốc độ vĩ mô, “ngọn ngành” thì vấn đề bạo lực học đường lại có nguyên nhân từ chính môi trường xã hội hiện nay” – ông Tuấn kết luận.

Theo đó, ông Duy cũng nói rằng bạo lực học đường phải bắt đầu từ quản lý nhà nước, quản lý xã hội.

Kế thừa bạo lực từ cha

Từng là học sinh ngoan, H. trở thành học sinh cá biệt do nhiều lần được ba “đào tạo”. Bà Cù Thị Hương Giang THPT Ngôi Sao, Trợ lý thánh niên kể.


Nhiều vụ đánh nhau liên tiếp ở Trường THCS Lê Lai (quận 8) còn khiến nhiều ngơời lo lắng. Ảnh học sinh Trường Lê Lai giờ giải lao.

—–
Đó là trường hợp của một học sinh lớp 8. Có hôm thấy H. bị tím bầm, sưng húp một mắt. Khi cô giáo hỏi thăm nguyên nhân, H. không trả lời.

Qua tìm hiểu bạn bè của H. mới biết do không học bài, mất tập sách, cô giáo giám thị gọi điện báo phụ huynh biết… Buổi chiều, H. vẫn vô tư đi học về. Vừa bước vào cửa, H. bị bố tung một cú đấm trời giáng vào ngay con mắt, và ngã lăn ra sàn nhà mà không hiểu vì sao…

“Và gần đây, học sinh này phải chuyển trường vì thường xuyên gây gổ đánh nhau với các bạn trong lớp, với các lí do nhỏ nhặt. Thật đáng tiếc!” – bà Giang kết thúc câu chuyện.

Bà Giang kể thêm: Có cả trường hợp khi học sinh có lỗi, nhà trường báo cho phụ huynh biết thì họ lại cắt mất mái tóc dài hay cạo trọc để cảnh cáo với con của mình.

Từ đó, bà cho rằng những lỗi sai vô tình hay cố ý của trẻ làm bố mẹ nổi trận lôi đình, buông lời mắng nhiếc, kèm đòn roi… tạo cho trẻ có hành vi bạo lực ngay còn bé. Những em có hoàn cảnh gia đình giàu có mà bỏ bê, chẳng ai quản lý cũng dễ dẫn tới tình trạng không tốt. Đặc biệt, một số đối tượng mồ côi cha mẹ, cha mẹ nghiện ngập… thầy cô cần quan tâm hơn.

“Làm thế nào để bộc lộ những suy nghĩ của mình khi một tháng cha mẹ, con cái ngồi ăn cơm với nhau vài lần, hay cha mẹ lo làm ăn bỏ bê con cái, hay cha suốt ngày say rượu, cờ bạc…?” – Đoàn Thị Ngọc Anh, học sinh lớp 12C, Trường THPT Thủ Đức băn khoăn.

Không có lí do cũng đánh

Bà Lê Thị Hằng, Trợ lý thanh niên THPT Trần Hữu Trang đưa ra một cuộc khảo sát do khoa Xã hội học, Trường ĐH KHXH&NV (ĐHQG Hà Nội) thực hiện vào năm 2008 tại 2 trường THPT thuộc quận Đống Đa (Hà Nội) về tình trạng bạo lực nữ sinh.

Trong đó, gần 97% học sinh được khảo sát thừa nhận ở trường có xảy ra tình trạng nữ sinh đánh nhau. Và Mức độ diễn ra thường xuyên chiếm tỷ lệ 44,7%. Đáng chú ý, nhiều cuộc đánh nhau ban đầu diễn trong trường nhưng những lần sau lại diễn ra bên ngoài trường.

Khảo sát cho thấy, có những lí do rất đơn giản nhưng cũng là cớ gây ra xung đột, như không ưa thì đánh (24%); bị khiêu khích nên đánh (16%); đánh vì lí do tình cảm (13,3%). Có những lí do không hình dung được, ví dụ người khác nhờ đánh (20%), chẳng có lí do gì cũng đánh (12%)…

Và “đánh hội đồng” được ½ số học sinh lựa chọn là hình thức chủ yếu khi đánh học sinh khác. Còn phương tiện đánh nhau được cho phần lớn không dùng phương tiện nào, thay vào đó là túm tóc, xé áo, lăng nhục… để không gây thương tích nghiêm trọng về thể chất nhưng gây tổn thương tâm lý, tinh thần cho nạn nhân.

Nguyễn Thanh Tùng, giáo viên THPT Nguyễn Văn Cừ nhận xét bạo lực học đường thể hiện qua nhiều hình thức khác nhau: ban đầu chỉ là những bức thư đe dọa để áp đảo tinh thần nạn nhân. Sau là những câu nói dằn mặt rồi đến những cái tát tai. Mức độ cao nhất thường là sử dụng hung khí.

Lê Thị Hà My, (HS lớp 10 CA, Trường THPT Lê Hồng Phong): Thám tử học sinh

Nhiều vụ bạo lực trong học đường thầy cô rất khó có mặt đúng lúc, kịp thời mà thường là sau khi đã diễn ra. Vậy nên chúng ta phải đẩy mạnh hoạt động của những “thám tử học sinh”. Những học sinh này sẽ bí mật theo dõi để kịp thời báo cho thầy cô biết khi nảy sinh bất thường dẫn đến bạo lực trong học sinh.

Hà Trung Thành(Giảng viên Trường Cán bộ TP HCM): Hình thành nhóm bạn đồng hành

Để hạn chế tình trạng bạo lực học đường, nhà trường và gia đình phối hợp hình thành những nhóm bạn đồng hành, gồm những học sinh có nguy cơ bị bắt nạt để cùng học tập và cùng đến trường. Các em đi đông sẽ hạn chế được tình trạng này.

Bên cạnh đó, khi phát hiện ra sự bất thường nơi đứa trẻ, cách tốt nhất là tác động vào gia đình hơn là đứa trẻ. Khi phát hiện hành vi xấu từ các em nên nghiên cứu gia đình và môi trường xung quanh đứa trẻ mới có biện pháp để giải quyết.

Lê Thị Nga Quỳnh, (Trợ lý thanh niên Trường THPT Lê Thị Hồng Gấm): Bộ phận tham vấn

Chúng ta thiếu bộ phận tham vấn trong trường học nên không có nơi cho học sinh nói lên suy nghĩ của mình để cùng nhau giải tỏa gút mắc trong khi học và giao tiếp giữa học sinh với học sinh, thầy cô với học sinh.

Phạm Thị Thúy Vĩnh, Hiệu trưởng Trường THPT Ngô Thời Nhiệm: Thầy cô làm chuyên gia tâm lý

Vẫn biết là không thể kiểm soát được tất cả mọi hành động, suy nghĩ của toàn thể học sinh, nhất là khi các em cố tình giấu. Nhưng thầy cô chủ nhiệm phải là chuyên gia tâm lý, người bạn để các em bày tỏ, chia sẻ. Việc này quả là khó nhưng phải làm.

Học sinh lớp 6 bị trấn lột 20 triệu đồng

Ngày 19/4, theo tin từ Công an phường 1, thành phố Tân An (Long An) cho hay, đã làm rõ vụ một nữ sinh Trường THCS Nhựt Tảo bị bạn học trấn lột trong một thời gian dài. Qua đó, Công an phường 1 yêu cầu cha mẹ hai em N.V.N. và N.T.M.Tr (học sinh lớp hoàn trả lại cho cha mẹ em T.T.M.V. (học sinh lớp 6) 12 triệu đồng do chiếm đoạt trái phép..

Anh Trần Hải Hà, ngụ phường 1, cha em T.T.M.V. (nạn nhân) xác nhận đã nhận lại 12 triệu đồng từ cha mẹ hai em N. va M.Tr. cách đây hai ngày. Anh Hà cho biết thêm, trong vòng hai tháng trở lại đây, nhà thường mất tiền, lúc đầu thì vài trăm nghìn, sau đó thì vài ba triệu, nhưng không rõ nguyên nhân.

Cách đây một tuần, tình cờ gia đình phát hiện trong cặp cháu V. có một mẩu giấy viết tay với nội dung “chị cần tiền làm sinh nhật, em giúp chị nhé. Nhớ đừng nói cho ai biết nhé”. Sau khi gạn hỏi, cháu V. khóc và cho biết thường xuyên bị chị M.Tr. và anh N. dọa đánh nếu không đưa tiền cho họ tiêu xài. Lúc nhận được giấy của M.Tr. cháu V về nhà tìm lấy cắp tiền cha mẹ nhưng không có, cháu đành đánh cắp chiếc lắc (1 cây vàng) của bà nội giao cho M. Tr..

Tổng số tiền mà cháu V. lấy cắp giao cho M.Tr. và N. trên 20 triệu đồng. Được biết, cháu V. không phải là học sinh duy nhất ở Trường THCS Nhựt Tảo bị M.Tr. và N. trấn lột.

Đại thiếu gia hiếp dâm nữ sinh

Hiệp nhờ bạn giới thiệu một nữ sinh cho mình rồi hẹn hò cô bé đi chơi. Cô nữ sinh lớp 10 đã bị đưa vào nhà nghỉ, ép làm trò người lớn.

Ngày 11/4/2009, cháu Nguyễn Thị Kim, (SN 1993) cùng mẹ đến cơ quan công an trình báo bị Nguyễn Phú Hiệp, (SN 1980 ở Kim Sơn, Gia Lâm, Hà Nội) hiếp dâm.

Hiệp đã bị triệu tập ngay sau đó. Tại cơ quan điều tra, Hiệp khai nhận, khoảng 16h chiều ngày 10/4/2009, anh ta đến quan cà phê ở Hồ Đắc Di và gọi điện cho một cô bạn đến uống cùng. Tại đây, Hiệp đã nhờ người bạn này giới thiệu cho mình một bạn gái. Cô bạn Hiệp cùng người yêu đã gọi điện cho cháu Nguyễn Thị Kim đến, làm quen với Hiệp.

Khi cháu Kim đến, Hiệp giới thiệu mình là Hiếu, làm việc tại Thanh tra Chính phủ. Uống cà phê chừng nửa tiếng, cả hội đi về, Kim và Hiệp đã cho nhau số điện thoại.

Tới 18h ngày 10/4/2009, Hiệp gọi điện cho Kim và hỏi: “Em có bận gì không, anh qua đón em đi uống nước rồi bọn mình nói chuyện”. Kim đồng ý và Hiệp chuẩn bị 2 viên thuốc kích dục, mình uống một viên, còn 1 viên cho vào túi, đi xe SH đến đón Kim.

Hai người đi uống nước ở Hàng Bài một lúc thì Kim đòi về. Hiệp đồng ý, khi đi đến vườn hoa Lý Thái Tổ, anh ta dừng xe, lấy ra một bọc giấy báo nói là 30 nghìn USD, nhờ Kim cất vào cặp hộ. Cô bé chưa hiểu số tiền ấy lớn bé thế nào, cất vội vào cặp sách. Đúng lúc đó có điện thoại của bố gọi về nhà, Kim đòi về thì Hiệp rủ “đi cùng anh sang nhà bạn để trả tiền, tí nữa rồi về”. Cô nữ sinh tưởng thật nên đồng ý.

Hiệp đèo Kim sang thẳng một nhà nghỉ ở phường Bồ Đề, Long Biên, Hà Nội.

Khi cùng Hiệp đi vào trong nhà nghỉ lấy chìa khóa phòng, Kim mới lờ mờ đoán được ý định xấu xa của người bạn mới quen. Cô bé hoảng hốt, vùng chạy ra cửa thì bị Hiệp đuổi theo, túm lấy tay, bịt mồm cô bé rồi kéo tuột vào trong thang máy.

Kim cố giẫy giụa kêu gào trong khi Hiệp giữ tay, bịt mồm và đưa lên phòng ở tầng 3, khóa cửa lại. Ngay lập tức, Hiệp đè cô bé ra giường thì Kim vùng dậy chạy vào nhà vệ sinh, đóng cửa gào thét rồi gọi điện cho bố tới cứu. Bố Kim chưa kịp nghe con gái gọi thì Hiệp phá được cửa, lôi cô bé ra ngoài.

Mặc kệ cô bé đang tuổi mới lớn kêu khóc, chống trả, Hiệp vẫn lao vào bịt mồm, khống chế. Đúng lúc đó chuông điện thoại của Kim lại reo, mẹ cô bé gọi đến. Hiệp giằng chiếc điện thoại của Kim, tắt luôn nguồn điện.

Kim biết không thể chống trả liền đổi giọng van xin: “Em xin anh tha cho em”. Hiệp dọa, nếu còn kêu khóc sẽ “ăn đòn” rồi xông vào cởi quần áo. Kim chống cự, liền bị tên yêu râu xanh tát cho một cái, bóp cổ rồi rút chiếc iPhone ra chụp hình. Hiệp dọa nếu không làm theo ý của anh ta thì cả hai sẽ cùng chết ở đó nên Kim sợ hãi van vỉ: “Anh đừng làm gì em, bây giờ em mới có 15 tuổi, còn phải đi học”.

Hiệp dọa Kim không được tố cáo, nếu tố cáo, anh ta chỉ đi tù 10 năm, ở trong tù sẽ chỉ đạo đàn em trả thù và tung ảnh khỏa thân của Kim lên mạng.

Sau khi thực hiện hành vi thú tính với cô bé, Hiệp đưa Kim về nhà, và không quên lấy lại số tiền 30.000 USD đã gửi cô bé cầm hộ trước đó.

Ấm ức vì bị hại đời, Kim không dám kể với bố mẹ mà gọi điện tâm sự với cô bạn thân cùng lớp. Câu chuyện vỡ lở khi cô bạn đem toàn bộ câu chuyện thuật lại với bố mẹ Kim và gia đình đã tố cáo hành vi bệnh hoạn của Nguyễn Phú Hiệp với cơ quan công an.

Ngày 12/4/2009, Hiệp bị bắt. Khám người anh ta, công an thu được 1 viên thuốc tân dược, iPhone, Nokia “xịn”, 180 triệu đồng và một viên thuốc tân dược. Viên thuốc tân dược được giám định là một loại thuốc có tác dụng trị rối loạn cương dương.

Ngay sau khi bị bắt, Hiệp khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội của mình. Theo cơ quan điều tra, lời khai của Hiệp phù hợp với các thương tích để lại trên người bị hại và tang chứng đã thu giữ.

Tuy nhiên, đến ngày 24/4/2009, Hiệp đột ngột thay đổi lời khai, không thừa nhận hành vi dùng vũ lực hiếp dâm cháu Kim mà là hai người yêu nhau, vui vẻ dắt tay nhau vào khách sạn. Tại tòa, bị cáo cũng một mực phủ nhận việc cưỡng ép Kim quạn hệ với mình. Khi bị vị đại diện VKS hỏi “Ai xui bị cáo thay đổi lời khai?” thì vị luật sư bào chữa đứng lên trả lời: “Bị cáo thay đổi trước khi luật sư vào cuộc” khiến mọi người trong phòng xử án lặng lẽ lắc đầu.

Ngay tại phiên tòa, gia đình bị hại cho biết, gia đình bị cáo đã từng mang 300 triệu đồng đến gia đình họ để đề nghị thay đổi lời khai. Gia đình bị hại không đồng ý, chỉ đòi bồi thường khoảng 30 triệu. Tòa đã tuyên mức bồi thường cho bị hại mà bị cáo phải thực hiện là gần 10 triệu đồng.

Giờ nghỉ nghị án, bị cáo vẫn nhâng nháo dọa giết cả nhà bị hại. Mẹ Kim đại diện cho con tại tòa đã tố cáo lời đe dọa với hội đồng xét xử.

Không “mua” được lời khai của bị hại, cộng thêm thái độ hống hách của một cậu ấm đã từng tốt nghiệp đại học, không có tình tiết giảm nhẹ, HĐXX TAND TP Hà Nội đã tuyên phạt Hiệp 10 năm tù giam.

* Tên nạn nhân đã thay đổi

Nữ sinh lớp 7 rạch mặt và tay bạn học

Sáng 4/5, hiệu trưởng Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu, Đã Nẵng, xác nhận thông tin em L.T.B.Th, nữ sinh lớp 7 đã dùng lam rạch trúng mặt và tay bạn học trong lúc đôi co, mâu thuẫn ngay tại trường học.

Sự việc xảy ra vào khoảng hơn 6 h, trước giờ vào học buổi sáng ngày 27/4. Qua trò chuyện với chúng tôi, với em Ng.T.T.V, nữ sinh bị tổn thương, cho biết: “Biết bạn Th. bỏ nhà đi chơi, ba bạn Th. nhờ em tìm giúp bạn. Em đã tìm được và chỉ chỗ cho ba bạn đến tìm bạn về. Bực mình vì em đã chỉ chỗ cho ba bạn đến tìm nên bạn Th. hẹn em ở lớp bạn trước giờ vào học. Trong lúc cãi nhau, không kiềm chế được, bọn em đã đánh nhau, bạn Th. lấy dao lam để trong cặp ra, em đưa tay ra cản thì bị rạch trúng một đường ở tay và bị trúng tiếp một đường nữa ở trán. Cả hai vết thương phải khâu mất 30 mũi kim. Hiện, sức khỏe của em đã ổn định. Sau sự việc, bạn Th. đã xin lỗi em và cả hai đã làm hòa với nhau”.



Cả tay và mặt V. bị thương, phải khâu 30 mũi kim.

—–
Trao đổi với phóng viên, bà Nguyễn Thị Thanh Hương, hiệu trưởng Trường THCS Nguyễn Đình Chiểu cho biết: “Ngay khi học sinh thông báo vụ việc với ban giám hiệu, nhà trường đã cử ngay giáo viên đưa em V. đi cấp cứu vết thương, đồng thời mời họp làm việc với phụ huynh của cả hai em Th và V. Nhà trường cũng đã kỷ luật, cảnh cáo em Th. trước toàn trường, tăng cường giáo dục đạo đức học sinh, việc mà từ trước đến nay chúng tôi luôn chú tâm.”.

Bà Hương cho biết thêm: “Em Th. là học sinh giỏi năm lớp 6. Nhưng học kỳ 1 năm nay, học lực của em chỉ đạt trung bình. Em thường xuyên bỏ học. Nhà trường thường xuyên thông báo tình hình của em Th. với gia đình. Gia đình cũng rất quan tâm với việc học tập ở trường của em và tích cực phối hợp với nhà trường. Qua trao đổi với gia đình, em Th. ham mê các trò chơi trực tuyến và giao lưu bạn bè qua mạng và sa sút dần trong việc học. Sự việc đáng tiếc xảy ra khiến tất cả thầy cô trong trường và phụ huynh học sinh đau lòng”.

“Các em còn quá bé, chưa định hình được nhân cách, chưa nhận thức hết hậu quả hành động bồng bột của mình. Nhà trường thường xuyên tăng cường giáo dục đạo đức học sinh. Mỗi sự vụ bạo lực học đường xảy ra ở các nơi, như vụ các em nữ sinh đánh nhau đăng tải trên các báo gần đây, chúng tôi đều mang ra thảo luận, định hướng các em trong các buổi chào cờ đầu tuần và trong các giờ chủ nhiệm ở các lớp hàng tuần. Nhưng quả thực hiện nay, khi bước chân ra khỏi trường học, các em có thể ảnh hưởng tiêu cực xã hội bất cứ khi nào”.

Hội chứng tung “hàng nóng” lên mạng

Khoe từ trên mạng đến ngoài đời, khoe để được khen “cá tính, gợi cảm”, khoe theo trào lưu, vô danh khoe để thành sao, sao khoe để giữ tiếng… là đủ thứ lý do để một bộ phận giới trẻ khoe thân trên mạng.

Mặc cho báo chí kêu gào, phụ huynh đe nẹt, trường học chấn chỉnh, hiện tượng “khoe hàng” trên mạng của 9x (thế hệ sinh trong những năm 1990) không hề giảm nhiệt. 9x thậm chí còn hiện thực hóa mốt khoe hàng trên mạng vào đời thực, kể cả trong trường học.

9x “nổi loạn”

Xôn xao gần đây nhất là vụ một nữ sinh lớp 10 ở Hà Nội đánh bài cởi áo bị tung clip lên mạng. Trong clip này, nữ sinh trên thua bài liên tục nên phải cởi nút áo dần dần. Chưa đầy ba phút, chiếc nút cuối cùng đã bị cởi tung. “Nhân vật chính” cho hay em phải chơi bài vì bị bạn nghi “nhìn đểu” và không biết hình phạt là thua bài phải cởi áo. Tuy nhiên, khi thầy hiệu trưởng nhà trường hỏi tại sao sau khi biết rồi em vẫn tiếp tục hưởng ứng thì nữ sinh này im lặng. Phải chăng vì chính bản thân em cũng muốn chứng tỏ “cá tính”?


Hình minh họa

—–
Nhiều bậc phụ huynh sốc cực độ khi vô tình bắt gặp những tấm hình “tự sướng” của các cô con gái ngoan hiền ngày thường. Thoải mái, mát mẻ trong các bộ trang phục thiếu vải, mỏng tang, các cô bé tuổi teen ra sức ưỡn mông, khoe ngực một cách thuần thục. Lượn thử một vòng trên mạng, phải nhức mắt, chóng mặt với những tấm hình “gợi cảm” gắn với các khuôn mặt non choẹt. “Ba mẹ xưa như trái đất, mấy tấm hình này là bình thường đối với thế hệ tụi con” là câu trả lời gọn ơ của nhiều teen 9x hôm nay.

Khoe trên mạng chán, 9x mở rộng “phạm vi hoạt động” vào cuộc sống hàng ngày. Trên mạng Yume, một blogger kể lại: “Đang ngồi trên xe buýt, bỗng dưng giật mình vì mùi nước hoa nồng nặc. Ngẩng lên mới thấy một cô nàng độ khoảng 16 tuổi, diện nguyên một chiếc áo hoa mỏng tang, quần tím cực xệ, khi khom người có thể thấy toàn bộ nội y. Mặc dù không muốn nhìn nhưng hành khách trên xe vẫn bị nhức mắt, khi cô nàng cứ lạng hết hàng ghế này đến hàng ghế nọ”.

Lớp học cũng là nơi để… khoe hàng. Nhiều cô cậu học trò “sáng tạo”, biến bộ đồng phục “kín cổng cao tường” trở nên gợi cảm hơn. “Nhẹ nhàng” nhất là nữ sinh “quên” cài nút áo, để mặc cổ áo “hờ hững” trễ sâu. Quần cũng càng ngày càng xệ tùy theo mức độ gợi cảm và mong muốn chơi trội của chủ nhân, bất chấp đe nẹt của thầy cô hay giễu cợt của bạn bè.

“Cởi” để thành sao?

Trong lúc nhiều bạn trẻ bị cuốn theo trào lưu thiếu lành mạnh này một cách vô thức thì không ít người chọn nó làm con đường nổi tiếng chóng vánh. Trách sao giới trẻ không bị ảnh hưởng khi mới hôm nay cô này “lộ hàng” chưa nguội thì hôm sau cô khác đã tự nguyện “cởi” để được công chúng biết đến? Thậm chí còn có hot girl cất công sang tận Hàn Quốc để “khoe” rồi lại về nước trần tình mình “từng tự ti và xấu hổ vì vòng một quá lớn”.

Gây đình đám nhất phải kể tới cô nàng Lê Kiều Như. Giã từ thời hát mãi không ai biết bằng vai diễn xác chết trong trang phục Eva trong phim Chuông reo là bắn, kiều nữ này ngày càng nức tiếng bằng các bộ ảnh… mát lạnh. Đỉnh điểm tung quyển tiểu thuyết do cô viết khiến độc giả choáng. Có lẽ dư luận càng đả kích, cô nàng càng thỏa nguyện bởi lẽ “giờ nhắc đến Lê Kiều Như, không ai là không biết”.

Một cô ca sĩ xuất thân từ cuộc thi Vietnam Idol hai lần “khoe hàng” mà vẫn nổi như cồn. Sự cố “lộ hàng” lần đầu đã đẩy tên cô lên được một chút nhưng không giúp cô trụ lại được lâu. Mới đây, cô tiếp tục bổn cũ soạn lại khi cố tình lộ nội y trên sân khấu nhưng tiếc rằng chiêu này đã mất thiêng.

Nữ sinh bó ngực cặp kè bạn cùng giới

Ăn diện, tóc tai như con trai… thậm chí là bó ngực để trông “manly” trong mắt người cùng giới, nhiều nữ sinh đang tự biến mình thành người đồng tính.

Nữ sinh “nựng nhau”

Vừa nhìn thấy một nữ sinh đi ngang qua, T.Bảo, học sinh lớp 11 Trường THPT Nguyễn Hữu Thọ (quận 11, TP HCM) nói ngay rằng nữ sinh đó bị les (lesbian – đồng tính nữ). Thậm chí, T.Bảo còn biết nữ sinh đó là một “fem” (đồng tính nữ có nữ tính).


Lứa tuổi học trò còn rất vô tư, thường nảy sinh những tình bạn đồng giới. Ảnh minh họa.

—–
“Hôm rồi em thấy bạn đó đứng ngay trước cổng trường hôn nhau với bạn nữ khác” – T.Bảo khẳng định.

Qua một thời gian tiếp xúc với một số học sinh tại các trường ở TP HCM, nhận thấy, nhiều nữ sinh có thể kể vanh vách vể cách phân biệt “tầng lớp” trong giới đồng tính nữ.

V.Khánh cho biết: “fem” là đồng tính nữ đóng vai bạn gái nên rất khó phát hiện là les. Chỉ ai là “butch” (đồng tính nữ có nam tính), đóng vai bạn trai mới dễ nhận ra.

Lý do học sinh này biết khá rõ vì chính người bạn thân cùng học cấp 3 cũng là một les. Theo lời V.Khánh, người bạn ấy lúc đầu cũng là một nữ sinh không khác gì các nữ sinh khác, thậm chí rất xinh đẹp. Tuy nhiên, sau “cú sốc” khi quen bạn trai, nữ sinh này quay ngoắt 180 độ với giới tính của mình.

“Ban đầu, bạn mình mặc đồ, đi giày, cắt tóc con trai…bạn bè gọi cô ấy là một tomboy. Đến khi cô ấy cặp với một bạn nữ thì được gọi là “les. Bây giờ trông bạn ấy rất manly”- V.Khánh kể.

Gần khu vực Trường THPT Trần Quang Khải, quận 11, TP HCM, người dân thường chứng kiến cảnh “nựng nhau” của 2 cô gái, tóc dài, mặc váy đồng phục nữ sinh. Mỗi lần tới giờ tan trường, ở đoạn cuối con hẻm nhỏ, 2 nữ sinh thường xuất hiện. Việc họ hôn má, vuốt tóc, nắm tay trong…im lặng trở thành hình ảnh quen thuộc với nhiều người dân xung quanh.

Cách đây không lâu, giới học sinh cấp 3 TP HCM xôn xao tin đồn một nữ sinh Trường THPT T. tự tử bằng cách cắt cổ tay vì không được nữ sinh kia đón nhận tình cảm. Câu chuyện này tương tự như tình tiết trong một bộ phim ma quái của Hàn Quốc.

Vượt qua tuổi tác, vượt luôn biên giới…

Chị T. , một Việt kiều Singapore đau đớn trở về Việt Nam và phải nhờ đến bác sĩ tâm lý. Số là cô con gái 13 tuổi của chị “phải lòng” cô bé lớn hơn mình 3 tuổi ở Việt Nam và nằng nặc đòi gặp “người tình”.

Ban đầu, khi nghe con gái nói chuyện, chị T. không tin vào tai mình. Nhưng thấy con đòi cắt tay tự tử nếu không gặp được bạn, chị hoảng quá đành chiếu ý con.

Chị kể, trước khi cho biết sự thật này, cô bé khá trầm lắng. Phần lớn thời gian rảnh rỗi, cô bé đều lên mạng chát. Nhưng chị không thể ngờ cô bé lại trở nên như vậy. Có điều đặc biệt là dù yêu người lớn hơn 3 tuổi nhưng cô bé lại đóng vai “người nam”.

Trong số những người bị đồng tính nữ, nhiều người vô cùng đau khổ khi phát hiện ra sự bất thường về giới tính của mình.

Như trường hợp của N. và L. , đang là học sinh cấp 3 ở một trường tại TP HCM. Cả hai trường hợp này phải tìm tới bác sĩ tâm lý khi phát hiện dường như họ… yêu nhau.

Vốn là người cô độc, N. và L. tìm đến nhau như hai người bạn thân. Khi có chuyện buồn, hai cô đều chia sẻ với nhau qua cuốn nhật ký chung. Ban đầu, cuốn nhật ký chỉ có vài chục trang, dần dần dày lên hơn 1.000 trang.

Do chỉ tin tưởng lẫn nhau và không thân thiết với ai khác, 2 cô gái càng ngày càng gắn bó. Cho đến lúc nhận ra sống không thể thiếu nhau, N. và L. băn khoăn sợ rằng đã yêu nhau và lại muốn thoát ra.

“Cắt cổ tay tự tử phổ biến trong giới đồng tính nữ”

Theo chuyên viên tư vấn tâm lý Trần Tuấn, Trung tâm Tư vấn tâm lý giáo dục gia đình và thanh thiếu niên, thời gian gần đây, số người liên quan đến đồng tính nữ ở tuổi học trò cần tư vấn tăng khá nhiều. Trong khi đó, cách đây vài năm hiện tượng này không thật sự phổ biến.

Để trở thành một đồng tính nữ có nam tính, có nữ sinh tự lấy dây nịt bó ngực để có thân hình như con trai. Trong tâm lý của họ còn nghĩ rằng như vậy sẽ hấp dẫn hơn với bạn nữ khác.

Nhiều trường hợp gọi đến trung tâm tư vấn trong trạng thái đau khổ khi bị người cùng giới từ chối tình cảm. Trong những tình cảnh đó, cắt cổ tay tự tử là cách phổ biến trong giới đồng tính nữ.

Gia đình thường là nguyên nhân chính khiến con em mình bị đồng tính (trừ trường hợp bị đồng tính bẩm sinh). Khi cha mẹ đặt nhiều kì vọng rằng con gái phải mạnh mẽ, nam tính… hay định hướng cách ăn mặc không đúng giới tính từ khi con còn nhỏ dễ khiến trẻ bị lệch lạc về giới tính.

Trường hợp gia đình thường xuyên đánh nhau, nhất là ba đánh mẹ khiến con cái cảm thấy nam giới không an toàn. Khi lớn lên, con cái sẽ có xu hướng muốn mạnh mẽ như con trai và quen một bạn nữ để cảm thấy ấm áp hơn. Trường hợp sốc trong tình yêu với bạn nam và mất niềm tin vào nam giới cũng là nguyên nhân dẫn đến bạn nữ bị đồng tính, nhưng nguyên nhân này không nhiều.

Phần lớn trường hợp con bị đồng tính mà cha mẹ phát hiện thường là quá trễ và khó thay đổi.

8/17/2010

Nữ sinh mặc bikini đi quét rác

Bốn nữ sinh gây tắc nghẽn giao thông ở thành phố Trung Quốc khi họ mặc áo tắm quét đường bên ngoài một trạm điện.

Những cô gái đang tham gia chiến dịch bảo vệ môi trường, chống lại ô nhiễm từ nhà máy điện ở thành phố Thành Đô, tỉnh Tứ Xuyên. Diện bikini, đi giày cao gót và đeo khẩu trang, các thiếu nữ cầm chổi quét trên đường.

Theo Modern Express, người đi đường ngạc nhiên đổ tới xem cảnh tượng khác lạ này. Ôtô, xe bus cũng dừng lại khiến giao thông tắc nghẽn. Chỉ sau khi có 6 cảnh sát giao thông tới, con đường mới được thông thoáng.

Những cô gái đeo biểu ngữ hô vang: “Quét nhà máy ra khỏi thành phố”. Một cô tâm sự: “Đây chỉ là một tác phẩm của nghệ thuật trình diễn. Quan tâm chính của chúng tôi là ở đây để thúc đẩy bảo vệ môi trường”.

Những nữ sinh tài sắc của Thủ đô đua tài

Trong cái nóng oi ả, gần 140 thí sinh đến từ hơn 20 trường đại học, cao đẳng trên địa bàn Hà Nội đã tham gia vòng thi sơ loại cuộc thi Imiss Thăng Long 2010.

Sau phần giao lưu, hơn 140 thí sinh bắt đầu vào làm bài thi trắc nghiệm, đây là vòng thi sơ loại đầu tiên trong 4 vòng thi, vòng cuối cùng sẽ còn lại 20 thí sinh cho đêm chung kết.
Các miss bắt đầu đọc đề. Vòng thi sơ loại lần này chủ yếu đòi hỏi về khả năng hiểu biết về xã hội, thiên nhiên, văn hóa… của các thí sinh. Sau vòng này ban giám khảo sẽ loại ra 40 người trong số 140 thí sinh.
Có rất nhiều câu hỏi hóc búa khiến các thí sinh phải cắn móng tay suy nghĩ.
Hay phải gãi đầu.
Sau khi hết giờ làm bài thi, các thí sinh ra ngoài chụp ảnh lưu niệm.
Rất nhiều bạn trẻ thể hiện kỹ năng tạo dáng chụp ảnh của mình.
Bạn Phạm Ly Ly sinh viên trường ĐH Sư Phạm Hà Nội.
Bạn Phạm Nhật Phương trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn.
Người mẫu trang sức Ngọc Trâm đang theo học tại học viện Ngân hàng.
Hot girl Ngọc Huyền đến từ Đại học Ngoại thương Hà Nội.
Hoàng Minh Trang sinh viên trường ĐH Sân khấu điện ảnh.

8/16/2010

Nữ sinh Hà Nội lưu luyến chia tay tuổi học trò

Trang lưu bút ghi kỷ niệm 12 năm học, những nụ hôn gió, giọt nước mắt tuôn rơi… là hình ảnh ghi lại trong lễ bế giảng ở Hà Nội

Các nữ sinh THPT Chu Văn An với tà áo dài trắng tinh khôi.
Ngày ra trường không tránh khỏi những ưu tư và tiếc nuối.
Xen vào đó là những sự vui tươi, tự tin và lạc quan cho một cuộc đời mới.
Những bông hoa từ tay những người bạn trai thầm nhắn gửi điều gì đó tới cô bạn gái cùng lớp.
Dòng lưu bút chia sẻ những kỷ niệm suốt 12 năm đời học sinh.
“Chiếc áo này bạn sẽ không bao giờ được giặt để giữ lại những hoài niệm một thời áo trắng”.
Những giọt nước mắt khóc òa trong giờ phút chia tay của các bạn nữ.
Các nam sinh cũng không kìm nén được bùi ngùi và chia sẻ bằng cái ôm thật chặt.
“Cho mình hôn tay bạn cái nào”.
“Chụp ảnh mà tâm hồn đang để trên mây”.
Một nụ hôn gió tạm biệt đời học trò.
Sẽ không còn được nghịch dưới sân trường như thế này nữa. Tạm biệt nhé !

Thiếu nữ Việt Nam duyên dáng mùa hoa phượng

Hoa phượng nở hồng rực đầu hè cũng là lúc các cô gái Hà Nội tranh thủ tạo dáng trước ống kính máy ảnh.








Nữ Sinh Việt Nam tạo dáng giữa mùa hoa loa kèn

Hoa loa kèn thường nở vào dịp tháng 4 hằng năm. Mỗi khi hoa nở, trên đường phố lại nhộn nhịp những xe hoa bán rong.
Hoa ngát hương trên tay thiếu nữ trong tà áo dài trắng.
Hoa trên giỏ xe đạp tuổi học trò mộng mơ.