Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương pháp học tập. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Phương pháp học tập. Hiển thị tất cả bài đăng

5/01/2012

Đăng kí tham gia Trường hè “Toán học cho sinh viên” Hà Nội, 8-28/7/2012

Một trường hè khác do GS. Ngô Bảo Châu tổ chức đã được giới thiệu ở đây.
I. MỤC ĐÍCH

Mục đích của Trường hè là hỗ trợ sinh viên giỏi của các trường đại học phát huy được khả năng học tập của mình, tập dượt nghiên cứu trong quá trình học đại học. Qua đó sẽ tăng số sinh viên tốt nghiệp đại học có khả năng nghiên cứu Toán.

Trường hè “Toán học cho sinh viên” năm 2012 do Viện Nghiên cứu cao cấp về Toán phối hợp với Viện Toán học tổ chức, là bước tiếp nối của Trường hè các năm 2008 - 2011. Địa điểm tổ chức của Trường hè là Viện Toán học.

Nội dung của Trường hè bao gồm 6 chuyên đề vào buổi sáng và các báo cáo, thảo luận vào buổi chiều. Chương trình chi tiết được gửi kèm theo.

Viện Nghiên cứu cao cấp về Toán có thể tài trợ cho một số sinh viên xuất sắc tham dự Trường hè, bao gồm chi phí đi lại (tối đa bằng giá vé tàu ngồi mềm), ở tại Hà Nội (kí túc xá của Trường ĐHSP Hà Nội) và hỗ trợ một phần sinh hoạt phí (xem thêm Phần IV).

Thời gian: từ 8-28/7/2012.

Khai mạc: 8h sáng thứ hai ngày 9/7/2012.

Với các em ở xa: đón tiếp tại Viện Toán học ngày 8/7/2012 để bố trí chỗ ở.

Địa điểm: Viện Toán học (18 Hoàng Quốc Việt, Hà Nội, ĐT: 04-37563474)

Thông tin mới nhất được cập nhật tại trang WEB:

www.math.ac.vn và www.viasm.edu.vn

II. CHƯƠNG TRÌNH

Buổi sáng: Tổ chức 6 loạt bài giảng để bổ sung kiến thức cho những giáo trình mà sinh viên Khoa Toán của các trường chưa được học sâu. Đó là các bài giảng về:

ĐS: TS Nguyễn Chu Gia Vượng: Đại số hiện đại (Lý thuyết nhóm, vành và môđun, dành cho sinh viên học hết năm thứ 3).
ĐSTT: GS-TSKH Đỗ Ngọc Diệp: Đại số đa tuyến tính (Xây dựng dạng chuẩn Jordan, tích ten-xơ, đại số ngoài, dành cho sinh viên học hết năm thứ 1).
ĐT: PGS-TS Phan Thị Hà Dương: Lý thuyết đồ thị và tổ hợp (dành cho sinh viên học hết năm thứ 1).
TP: PGS-TS Nguyễn Việt Dũng: Tôpô (Tôpô đại cương và một số vấn đề trong Tôpô, dành cho sinh viên học hết năm thứ 2).
PT: PGS-TS Hà Tiến Ngoạn: Lý thuyết ổn định Lyapunov của Phương trình vi phân (dành cho sinh viên học hết năm thứ 2).
TƯ: GS-TSKH Nguyễn Xuân Tấn: Lý thuyết tối ưu (dành cho sinh viên học hết năm thứ 3).
Buổi chiều: Giới thiệu một số hướng nghiên cứu và thảo luận.

Một đợt đi tham quan Ao Vua (dự kiến 21/7/2012).
III. THỜI KHÓA BIỂU (updating)
IV. QUI TRÌNH TUYỂN CHỌN HỌC VIÊN

Sinh viên được Trường hè tài trợ do các trưởng Khoa Toán của một số trường chọn lọc gửi đi với số lượng do Ban Tổ chức ấn định trong thư mời gửi đến các trường. Sinh viên đã tham dự Trường hè 2011 vẫn có thể được tham dự lại nếu được Khoa cử đi và cả hai môn học năm ngoái đều đạt yêu cầu trở lên.

Ngoài ra Ban Tổ chức cũng cho một số sinh viên đến tham dự Trường hè với điều kiện tự túc hoàn toàn kinh phí. Tuy nhiên để đảm bảo Trường hè không đông quá, sinh viên nào có nguyện vọng phải gửi đơn đăng kí đến Ban Tổ chức trước ngày 22/6/2012 (xem mẫu) và chỉ được tham dự khi có sự chấp thuận của Ban Tổ chức.

V. HƯỚNG DẪN NHẬP HỌC

Từ 8h – 17h ngày Chủ nhật 8/7/2012, Văn phòng Viện Toán học sẽ bố trí đón sinh viên ở xa về nhập học. Địa điểm: Nhà A5 Viện Toán học, số 18 Hoàng Quốc Việt, Hà Nội. Sau đó Viện sẽ cho xe chở về kí túc xá của Trường ĐHSP Hà Nội.
Sinh viên nào đến sớm hoặc muộn, thì liên hệ trực tiếp với cô Nguyễn Lan Dân (Trưởng phòng quản lí tổng hợp) 0972 516 096 để cô thu xếp.
Sáng thứ 2, ngày 9/7/2012, đúng 7h45, tất cả sinh viên theo học phải có mặt tại Viện Toán học để ổn định tổ chức, dự lễ khai giảng và ngay sau đó học luôn các môn. Ai không có mặt lúc khai giảng sẽ không được chấp nhận nhập học.
Sinh viên đến nhập học cần có giấy tờ chứng minh mình là đối tượng được cử đi học (Giấy giới thiệu của Khoa hoặc Chứng minh thư, hoặc Thẻ sinh viên).
Sinh viên đến nhập học nộp ngay 02 ảnh thẻ 3x4 để làm thẻ sinh viên.
Sinh viên nào cần thanh toán vé đi lại phải nộp cuống vé cho Ban Tổ chức.


ĐƠN ĐĂNG KÍ THAM DỰ

Trường hè “Toán học cho sinh viên” năm 2012

Hà Nội, 8-28/7/2012

- Họ và tên: Nam, nữ
- Tên trường đại học

- Sinh viên năm thứ

- Địa chỉ liên hệ:

ĐT E-mail

Em làm đơn này xin được tham dự Trường hè mà không cần tài trợ. Nếu được chấp thuận, em xin cam đoan theo học đầy đủ và tuân thủ kỉ luật của Trường hè.

Em xin chân thành cảm ơn Ban Tổ chức



....., ngày tháng năm

Ký tên
Chú ý:

- Đơn gửi bằng bưu điện trước 22/6/2012 tới địa chỉ:

GS Lê Tuấn Hoa

Trưởng ban tổ chức Trường hè “Toán học cho sinh viên”

Viện Toán học, 18 Hoàng Quốc Việt, Hà Nội

- Gửi kèm theo bảng điểm những năm đã học

4/19/2012

Kinh nghiệm học tập của học sinh giỏi toán tại một số trường THPT ở TP.HCM

Toán luôn là môn quan trọng trong các kỳ thi tuyển sinh, kết quả nghiên cứu của PGS.TS. Đoàn Văn Điều, Trường đại học sư phạm TP.HCM về “Kinh nghiệm học tập của học sinh giỏi toán tại một số trường THPT ở TP.HCM”, có thể rất hữu ích cho các thí sinh đang miệt mài ôn luyện.

Nghiên cứu này được thực hiện với các sinh viên khoa toán, Trường đại học sư phạm, trước đây là học sinh của các trường THPT, có khả năng về toán học, có kinh nghiệm học tập để đạt kết quả tốt, có thành tích cao khi còn học THPT.

Kết quả cho thấy kinh nghiệm học tập để chuẩn bị thi vào lớp chuyên Toán theo học sinh trung học phổ thông được đánh giá theo thứ bậc từ cao đến thấp như sau:

Rất cần thiết: Giữ gìn sức khỏe (thứ bậc 1); có chế độ nghỉ ngơi, thư giãn hợp lí, ăn uống điều độ (thứ bậc 2); không chủ quan trong thi cử (thứ bậc 3); xác định mục tiêu phấn đấu rõ ràng (thứ bậc 4); hỏi thầy cô hoặc bạn những gì mình không hiểu (thứ bậc 5); ôn kiến thức từ các lớp trước đến lớp đang học (thứ bậc 6) và lắng nghe bài giảng trong lớp (thứ bậc 7).

Có thể đây là một kết quả thú vị vì học sinh giỏi toán chú trọng đến việc giữ gìn sức khỏe nhất. Kết quả này có thể do học sinh rất khó nhọc khi học các lớp trung học phổ thông: phải học nhiều nội dung, làm bài tập kèm theo, phải tham gia những hoạt động khác nên không có thời gian nghỉ ngơi cũng như ăn uống hợp lí. Do đó, các em quan tâm đến giữ gìn sức khỏe là kinh nghiệm cần thiết nhất cho việc học thành công.

Việc xác định mục đích học để thi vào lớp chuyên Toán là cần thiết vì muốn thực hiện một công việc tốt cần phải biết bản thân muốn làm gì. Các kinh nghiệm khác về học tập và một số thái độ đối với việc học cũng như đối với bản thân tronghọc tập là điều kiện cần thiết để các em học thành công.

Khá cần thiết: Làm nhiều dạng toán (thứ bậc 8); học theo kế hoạch, không học dồn (thứ bậc 9); vạch kế hoạch ôn luyện phù hợp (thứ bậc 10); học và hiểu thật kỹ lí thuyết để áp dụng vào giải bài tập (thứ bậc 11); chăm chỉ, siêng năng trong học tập (thứ bậc 12); học hỏi phương pháp hay từ bạn bè (thứ bậc 13); phải biết phân loại kiến thức, phân loại các nhóm bài tập (thứ bậc 14); vừa học vừa ôn tập (thứ bậc 15); học bài kỹ để hiểu thật vững những kiến thức cơ bản (thứ bậc 16); hệ thống hóa bài đã học (thứ bậc 17); trình bày những gì mình không hiểu (thứ bậc 18) và giải đề thi các năm trước (thứ bậc 19).

Có thể nói những kinh nghiệm nêu trên là thể hiện trí thông minh thực hành trong việc học tập. Trí thông minh lí thuyết của một người cần được cụ thể hóa vào thực tiễn qua những việc làm cụ thể thì công việc mới thành công. Cho dù các em chưa biết được nguyên tắc này, nhưng trong thực tế các em đã trình bày được quy trình áp dụng, nên có thể nói rằng các em là những học sinh có trí thông minh thực tế tốt.


Cần thiết: Ghi chép những điều quan trọng vào sổ tay (thứ bậc 20); về nhà làm ngay bài tập của bài giảng hôm đó (thứ bậc 21); trước ngày thi vài ngày, không học nữa để đầu óc thoải mái (thứ bậc 22); được sự động viên, giúp đỡ của gia đình (thứ bậc 23); làm nhiều bài tập trong sách giáo khoa và sách bài tập (thứ bậc 24); dành nhiều thời gian cho học tập (thứ bậc 25) và học nhóm để trao đổi kinh nghiệm (thứ bậc 25).


Nhóm này gồm những kinh nghiệm mang tính phương pháp học tập cụ thể liên quan đến cách học, cách ôn tập, cách làm bài, thời gian nghỉ ngơi hợp lí, học nhóm. Những kinh nghiệm này cần cho tất cả người đi học. Điều đáng chú ý là các em nêu kinh ngiệm “Được sự động viên, giúp đỡ của gia đình”. Đây là một kinh nghiệm mà các bậc phụ huynh cần quan tâm vì gia đình là nơi tốt nhất để giúp các em động lực học tập và là nơi giúp xác định hướng đi trong cuộc đời của bản thân các em.

Một số kinh nghiệm khác cũng được đánh giá ở mức cần thiết, nhưng có điểm trung bình cộng thấp hơn một ít so với các kinh nghiệm trên, đó là học bài trước để vào lớp dể tiếp thu hơn (thứ bậc 27); đọc nhiều sách giải bài tập, sách tham khảo (thứ bậc 28) và học thêm môn toán (thứ bậc 29). Có một kinh nghiệm đuợc đánh giá ở thứ bậc 29 (thấp nhất) là “học thêm môn toán”. Nói cách khác, các em giỏi toán đánh giá học thêm là việc sau cùng trước những kinh nghiệm khác.
Nguồn: khoahocphothong

11/04/2011

Hãy sùng bái Bill Gates, chứ không phải Steve Jobs

Apple chắc chắn là chuẩn mực vàng của thế giới công nghệ ngày nay. Tình thực mà nói, Apple có lẽ là chuẩn mực vàng của công nghiệp Mỹ hiện tại. Mẫu mã thiết kế đầy sáng tạo, giao diện tiện dụng và hệ sinh thái của Apple đã khiến công ty này trở thành người khổng lồ trong bất cứ chủng loại nào mà nó góp mặt. Và rõ ràng là Steve Jobs là nguyên nhân để Apple vươn lên tầm cao hiện nay từ bờ vực phá sản. Sau khi ông mất, Harvard Business Review ca ngợi sự vĩ đại của ông — tôi cũng tán tụng ông. Mà ông đúng là vĩ đại. Steve Jobs có lẽ là nhà lãnh đạo quan trọng nhất trong thế giới kinh doanh của thế hệ chúng ta. Nhưng Steve Jobs không phải là nhà lãnh đạo quan trọng nhất từ thế giới kinh doanh. Tuy Jobs nên là tấm gương để những người có bằng MBA và những nhà thiết kế công nghiệp noi theo, tôi không nghĩ ông là người mà chúng ta nên sùng bái. Sự kính trọng đó nên dành cho một người mà chúng ta ngày càng ít bàn tới: Bill Gates.

Cả Jobs và Gates đều có ảnh hưởng vô hạn đối với thế giới. Apple dẫn đường vào kỷ nguyên điện toán phục vụ cá nhân về nhiều khía cạnh. Hệ thống của Microsoft tạo điều kiện cho một thế hệ nhà khoa học máy tính học hỏi và phát triển. Apple dường như đã hoàn thiện nghệ thuật chế tác những sản phẩm tiêu dùng tuyệt diệu. Microsoft đã cần mẫn nỗ lực để giúp doanh nghiệp ngày càng hiệu quả hơn. Bất chấp bạn theo phe nào ủng hộ ai hiện nay, không thể nào bác bỏ đóng góp của mỗi công ty. Jobs và Gates đều hết sức tôn trọng những đóng góp của nhau.

Nhưng vào cuối đời, Steve Jobs lo lắng cho Apple, Inc. Walter Isaacson trích lời của nhà ảo thuật thành Cupertino nói rằng, “Hewlett và Packard đã xây dựng một công ty vĩ đại, và họ nghĩ họ đã trao lại công ty cho người tài cai quản. Nhưng giờ đây, công ty đó đang bị chia năm xẻ bảy và bị hủy diệt. Tôi hy vọng tôi đã để lại một di sản vững mạnh hơn để điều đó sẽ không bao giờ xảy ra với Apple.” Vào cuối đời, Jobs thấy di sản của mình là Apple.

Bill Gates rút lui khỏi Microsoft vào năm 2006 và, bất chấp công ty ngày càng gặp nhiều khó khăn trước sự trỗi dậy đầy xáo trộn của công nghệ di động, ông đã hiến dâng thiên tài của mình cho việc giải quyết những vấn đề lớn nhất của thế giới, dù giải quyết những vấn đề đó chẳng tạo lợi nhuận hay mang lại tiếng tăm.* Gates đã dùng những tài năng của mình cho việc loại trừ bệnh tật, tăng các tiêu chuẩn phát triển, và đấu tranh chống bất bình đẳng.

Kể từ năm 1994, the Quỹ Bill & Melinda Gates đã vận động quyên góp hơn 31 tỉ đô-la để giải quyết những vấn đề khó khăn nhất của thế giới. Nhưng không chỉ quyên tiền, quỹ này còn tặng hơn 25 tỉ đô-la. Những con số đó không phải nhỏ nhoi. Trong 17 năm, quỹ này đã vận động và tặng hơn 1/10 tổng giá trị thị trường cao ngất của Apple. Trong khi các nước đã phát triển xem những thứ như nước sạch, chăm sóc y tế cơ bản, và nguồn cung thực phẩm là chuyện đương nhiên – còn có hàng tỉ người không có những tài nguyên căn bản đó.

Gandhi từng có câu nói nổi tiếng: “Hãy là sự thay đổi mà bạn muốn thấy diễn ra trên đời.” Tôi không hề nghi ngờ là, trong những năm gần đây, cả Gates và Jobs đều tạo ra sự thay đổi như thế. Jobs làm cho thế giới tươi đẹp hơn và hàng tỉ người có tài lực trong chúng ta yên mến ông vì lẽ đó. Gates đang biến thế giới thành lý tưởng, và hàng tỉ người không có tiếng nói trong chúng ta sẽ mãi mãi chịu tác động.

Hôm qua, tôi đọc vài lời Gates từng viết nhắn nhủ cho các thành viên của cộng đồng Harvard. Tự thân nó nói lên tất cả:

Tôi hy vọng các bạn sẽ suy ngẫm về những việc mình đã làm bằng tài năng và sức lực của mình. Tôi hy vọng các bạn sẽ tự đánh giá mình không chỉ về những thành tựu chuyên môn của mình, mà còn về việc bạn nỗ lực đến đâu để xử lý những tình trạng bất công sâu sắc nhất của thế giới, về việc bạn đối xử tử tế đến đâu đối với những người ở phương trời xa không có gì chung với bạn, duy chỉ giống bạn ở tình đồng loại.

Đó không phải là lời của một nhà lãnh đạo kinh doanh. Đó là lời của một lãnh tụ nhân dân. Đó là lời của một thần tượng.

Dù tôi có yêu thích công ty Apple, Inc. đến đâu, tôi vẫn vui lòng từ bỏ chiếc điện thoại iPhone của mình để đặt đồ ăn vào đĩa của những trẻ em đang chết đói. Steve Jobs đã biến công ty của mình thành một doanh nghiệp dẫn đầu cả thập niên trong không gian hoàn toàn mới của công nghệ điện toán di động. Bill Gates đã quyết định loại trừ bệnh sốt rét. Vậy bạn nghĩ chúng ta nên đặt ai lên bệ danh dự để con cháu chúng ta noi gương?

* Tuy bạn có thể không đồng ý với nhận định đó, chỉ cẩn tra cứu nhanh các xu hướng Google là thấy kể từ rời Microsoft, tiếng tăm ngôi sao Bill Gates đã phai nhạt đáng kể — vào trong năm 2010 đã bị tiếng tăm của Jobs lấn át.

wessel.jpg

Maxwell Wessel

Bản tiếng Anh: Idolize Bill Gates, Not Steve Jobs, Harvard Business Review Blog Network, 1/11/2011.

Bản tiếng Việt: PVLH. Blog lên đông xuống đoài.

10/09/2011

'You've got to find what you love,' Steve Jobs says

Tôi rất vinh dự được có mặt tại lễ phát bằng tốt nghiệp của các bạn ngày hôm nay tại một trường đại học danh giá bậc nhất thế giới. Tôi chưa bao giờ có bằng tốt nghiệp đại học.
Nói một cách trung thực nhất thì thực ra, tôi chưa bao giờ học đại học. Ngày hôm nay, tôi muốn kể cho các bạn nghe ba câu truyện đã từng xẩy ra trong cuộc đời tôi. Chỉ như vậy thôi, không có gì to lớn, chỉ đơn giản là ba câu truyện.


Câu chuyện thứ nhất là về việc kết nối những dấu chấm
(Connecting the dots – nối những dấu chấm từ hàng vạn cái chấm hỗn độn - để thấy con đường mình sẽ phải đi)
Tôi đã bỏ học chỉ sau sáu tháng theo học trường cao đẳng Reed, tôi lưu lại đó tạm thời trong vòng 18 tháng nữa trước khi tôi chính thức rời trường Reed.

Tại sao tôi lại bỏ học?
Tôi đã bắt đầu điều đó khi tôi mới được sinh ra. Mẹ ruột của tôi là một nữ sinh viên trẻ, độc thân và bà đã quyết định cho tôi đi làm con nuôi. Bà thực sự muốn tôi được làm con nuôi của những người đã tốt nghiệp đại học. Vì thế, tất cả mọi chuyện đã được sắp đặt để tôi trở thành con nuôi của một cặp vợ chồng luật sư. Tuy nhiên, tất cả chuyện đó đã bị thay đổi ở phút cuối cùng khi tôi vừa cất tiếng khóc chào đời, họ đã đổi ý và muốn nhận một đứa bé gái làm con nuôi chứ không phải tôi.

Chính vì thế, bố mẹ nuôi của tôi hiện giờ đã nhận được một cú điện thoại vào lúc nửa đêm hỏi có muốn nhận tôi, một đứa bé trai được sinh ra không mong đợi, làm con nuôi hay không. Bố mẹ tôi đã trả lời rằng tất nhiên rồi. Tuy nhiên, sau đó, mẹ ruột của tôi biết được mẹ nuôi tương lai của tôi chưa tốt nghiệp đại học và bố nuôi của tôi chưa tốt nghiệp trung học, bà đã từ chối ký vào giấy tờ giao nhận con nuôi. Một vài tháng sau bà mới đồng ý khi bố mẹ nuôi của tôi hứa sẽ cho tôi đi học đại học.

17 năm sau, tôi cũng vào đại học, nhưng tôi đã rất ngây thơ khi chọn một trường đại học danh giá ngang hàng với Stanford. Tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi đã phải dành để đóng học phí cho tôi. Sau sáu tháng, tôi chẳng thấy được ích lợi gì của việc học đại học. Tôi chẳng có một câu trả lời nào về việc tôi sẽ làm gì với cuộc đời của mình và cũng chẳng tin rằng trường đại học có thể giúp tôi trả lời câu hỏi đó. Tôi đã tiêu tất cả tiền tiết kiệm của bố mẹ tôi dành dụm phòng khi về hưu vào trường đại học. Vì vậy tôi đã quyết định bỏ học và tin tưởng rằng rồi mọi chuyện cũng sẽ tốt đẹp thôi. Tại thời điểm đó, mọi việc dường như có vẻ rất khó khăn nhưng khi nhìn lại, tôi lại thấy rằng đó là một quyết định đúng đắn nhất của tôi. Giây phút mà tôi bỏ học, tôi đã từ bỏ những môn học mà tôi không hề thích, thay vào đó, tôi bắt đầu tìm hiểu những môn học khác có vẻ như thú vị hơn rất nhiều.

Mọi chuyện không diễn ra nhẹ nhàng một chút nào. Tôi không có phòng trọ vì thế, tôi phải ngủ nhờ dưới sàn nhà trong phòng trọ của các bạn tôi. Tôi kiếm tiền mua đồ ăn bằng 5$, tiền công trả lại các chai Coca-cola và mối tuần tôi đi bộ 7 dặm qua phía bên kia thành phố để có được một bữa ăn ngon ở trại Hare Krishna. Tôi rất thích những món ăn ở đó. Sau này, tôi mới biết được rằng những gì mà tôi đã phải trải qua khi cố gắng theo đuổi niềm đam mê của mình là vô giá. Tôi sẽ lấy một ví dụ cho các bạn:

Có lẽ ở thời điểm đó, trường Reed là trường duy nhất của cả nước giới thiệu nghệ thuật viết chữ đẹp. Ở tất các các khu học xá, tất cả các poster, tiêu đề của tất cả các tranh vẽ đều được viết tay rất đẹp. Vì tôi đã thôi học và không phải tham gia vào những khóa học bắt buộc thông thường nên tôi đã quyết định tham gia khóa học nghệ thuật viết chữ đẹp. Tôi học cách viết các chữ có nét ở chân, những biến đổi về khoảng cách giữa các nét chữ, học cách trình bầy một bản in lớn sao cho đẹp. Tôi nhận thấy rằng đây là một môn học mang tính nghệ thuật, lịch sử và đẹp một cách tinh vi mà khoa học không thể làm được.

Những thứ đó dường như chẳng có ý nghĩa thực tế gì cho cuộc sống của tôi. Tuy nhiên, 10 năm sau này, khi chúng tôi đang thiết kế thế hệ đầu tiền của máy tính Machintosh, tất cả những điều đó dường như lại trở lại với tôi và chúng tôi đã thiết kế để cài đặt tất cả những mẫu chữ đó vào máy tính, Machintosh là máy tính đầu tiên có những mẫu chữ nghệ thuật rất đẹp. Nếu như tôi không tham gia vào khóa học đó ở trường thì Mac sẽ chẳng bao giờ có nhiều phông chữ như vậy. Kể từ khi Windows copy những mẫu chữ đó của Mac thì không có một máy tính cá nhân nào không có những phông chữ đó. Nếu tôi không bỏ học và không tham gia vào khóa học viết chữ đẹp thì tất cả các máy tính cá nhân bây giờ có thể chẳng có được chúng. Tất nhiên là khi tôi đang ở trường đại học thì tôi không thể kết nối những điểm mốc đó khi nó còn đang ở tương lai phía trước. Nhưng 10 năm sau thì những điều đó rất, rất rõ ràng.

Một lần nữa tôi muốn nói với các bạn rằng, chúng ta không thể biết những điểm mốc có nối kết với nhau trong tương lai không, các bạn chỉ có thể biết những điều đó khi nhìn lại mà thôi. Vì thế, các bạn hãy tin tưởng rằng, theo một cách nào nó, những điểm mốc sẽ nối kết với nhau trong tương lai của bạn. Các bạn cũng cần phải tin vào một số thứ khác như: sự quyết tâm, vận mệnh, cuộc sống, nhân quả hoặc bất cứ cái gì. Phương pháp đó chưa bao giờ làm tôi thất vọng và nó đã tạo ra những thay đổi trong cuộc sống của tôi.

Câu chuyện thứ hai của tôi là về tình yêu và sự mất mát.
Tôi đã rất may mắn khi tôi đã muốn bắt đầu làm việc từ rất sớm. Woz và tôi đã bắt đầu những trang đầu tiên cho lịch sử của Apple trong gara của bố mẹ tôi khi tôi mới 20 tuổi. Chúng tôi đã làm việc rất chăm chỉ để sau 10 năm, từ chỗ chỉ có 2 người, trong cái gara bé nhỏ, Apple đã phát triển thành một công ty trị giá 2 tỷ đô la Mỹ với hơn 4000 nhân viên. Một năm trước đây, chúng tôi vừa mới bỏ đi sáng tạo đầu tiên của mình, máy tính Macintosh và tôi vừa mới bước sang tuổi 30. Sau đó, tôi bị sa thải. Làm sao mà bạn lại có thể bị sa thải bởi một công ty mà bạn đã sáng lập ra nó ? Oh, khi mà Apple đã phát triển lớn hơn, tôi đã thuê một người mà tôi đánh giá là có khả năng cùng tôi lãnh đạo công ty.
Khoảng một năm gì đó, tình hình có vẻ rất khả quan. Nhưng sau đó, quan điểm của chúng tôi về tương lai bắt đầu khác nhau, thậm chí chúng tôi còn trở nên bất hòa. Khi có mối bất hòa đó xẩy ra giữa chúng tôi, hội đồng quản trị đã đứng về phía anh ta, và tôi, ở tuổi 30, đã bị sa thải một cách rất rõ ràng. Những điều mà tôi theo đuổi trong suốt cuộc đời đã biến mất, chúng đã bị phá hủy.

Trong một vài tháng, tôi đã thực sự chẳng biết phải làm cái gì. Tôi cảm giác rằng mình đã làm cho những thế hệ đi trước tôi thất vọng và rằng tôi đã đánh rơi lá cờ khi nó đã được chuyền đến tay tôi. Tôi đã gặp David Packard và Bob Noyce, cố gắng xin lỗi cho việc cư xử không hay của mình. Tôi đã thua một cách rõ ràng và thậm chí, tôi đã có ý định bỏ cuộc. Nhưng có một cái gì đó bắt đầu chậm chậm sáng lên trong tôi. Tôi vẫn rất yêu quý những gì tôi đã tạo ra. Sự việc xẩy ra ở Apple có thay đổi tình yêu đó một chút nhưng trong tôi, tình yêu ấy vẫn còn. Chính vì thế, tôi đã quyết định bắt đầu lại.
Ngay lúc đó tôi không nhận thấy, nhưng sau này, tôi mới biết rằng việc tôi bị Apple sa thải hóa ra lại là một việc tốt đẹp nhất trong cuộc đời tôi. Gánh nặng của sự thành công đã được thay thế bằng ánh sáng của sự bắt đầu mới tuy không có điều gì chắc chắn. Tôi đã để cho mình tự do bước vào một quãng đời đầy những sáng tạo của cuộc đời mình.
Trong khoảng 5 năm sau đó, tôi đã bắt đầu xây dựng công ty NeXT và một công ty khác tên là Pixar. Tôi gặp và đã yêu một người phụ nữ tuyệt vời, chính là vợ tôi sau này. Pixar đã sáng tạo ra phim truyện hoạt hình máy tính đầu tiên trên thế giới, câu chuyện đồ chơi. Hiện tại, nó đã trở thành xưởng phim hoạt hình thành công nhất trên thế giới. Một sự kiện thay đổi đáng ghi nhớ đã xẩy ra khi Apple mua NeXT, tôi trở lại Apple, những kỹ thuật mà NeXT đã phát triển trở thành nguồn sinh khí cho thời kỳ phục hồi của Apple.

Tôi và Laurene cũng có một gia đình hạnh phúc.

Tôi hoàn toàn tin tưởng rằng tất cả những điều đó sẽ chẳng bao giờ xẩy ra nếu tôi không bị Apple sa thải. Đó là một viên thuốc đắng nhưng tôi chắc bệnh nhân sẽ rất cần đến nó.
Đôi khi cuộc sống dường như muốn cố tình đánh ngã bạn. Nhưng hãy đừng mất lòng tin. Tôi biết chắc chắn rằng, điều duy nhất đã giúp tôi tiếp tục bước đi chính là tình yêu của tôi dành cho những gì tôi đã làm. Các bạn phải tìm ra được cái các bạn yêu quý. Điều đó luôn đúng cho công việc và cho cả những người thân yêu của bạn. Công việc sẽ chiếm phấn lớn cuộc đời bạn và cách duy nhất để thành công một cách thực sự là hãy làm những việc mà bạn tin rằng đó là những việc tuyệt vời. Và cách để tạo ra những công việc tuyệt vời là bạn hãy yêu việc mình làm. Nếu như các bạn chưa tìm thấy nó, hãy tiếp tục tìm kiếm. Đừng bỏ cuộc bởi vì bằng trái tim bạn, bạn sẽ biết khi bạn tìm thấy nó. Và cũng sẽ giống như bất kỳ một mối quan hệ nào, nó sẽ trở nên tốt dần lên khi năm tháng qua đi. Vì vậy hãy cố gắng tìm kiếm cho đến khi nào bạn tìm ra được tình yêu của mình, đừng từ bỏ.

Câu chuyện thứ ba của tôi là về cái chết.
Khi tôi 17 tuổi, tôi đã đọc được một câu châm ngôn như sau: Nếu bạn sống mỗi ngày đều như ngày cuối cùng của cuộc đời mình, một ngày nào đó bạn sẽ hoàn toàn tin tưởng rằng bạn đã đúng. Câu châm ngôn đó đã để lại ấn tượng rất sâu trong tôi và kể từ đó, trong suốt 33 năm qua, tôi luôn nhìn vào gương mỗi buổi sáng và tự hỏi mình: nếu ngày hôm nay là ngày cuối cùng của cuộc đời tôi, tôi sẽ muốn làm gì và tôi chuẩn bị làm gì hôm nay? Và nếu trong nhiều ngày, câu trả lời vẫn là “không” thì tôi biết, tôi cần phải thay đổi điều gì đó.

Suy nghĩ rằng mình sắp chết chính là điều quan trọng đã động viên tôi tạo ra cơ hội lớn cho cuộc đời mình. Bởi vì tất cả mọi điều từ sự kỳ vọng của mọi người vào bạn, tất cả mọi niềm tự hào cho đến nỗi sợ phải đổi mặt với sự xấu hổ hay thất bại, tất cả sẽ biến mất khi bạn phải đổi mặt với cái chết. Khi đó, chỉ còn lại điều gì thực sự quan trọng.Ý nghĩ rằng chúng ta đang đối mặt với cái chết, khi chúng ta sắp chẳng còn gì nữa, là cách tốt nhất mà tôi biết để tránh khỏi việc chúng ta cảm thấy sợ hãi khi sắp đánh mất đi thứ gì đó.

Chẳng có lý do gì để bạn không lắng nghe sự mách bảo của trái tim mình.

Khoảng một năm trước đây tôi đã bị chẩn đoán là bị ung thư. Tôi đã chụp cắt lớp lúc 7:30 sáng và trên phim hiện rõ ràng một khối u trong tuyến tụy. Thậm chí tôi chẳng biết tuyến tụy là cái gì. Các bác sỹ nói với tôi rằng đây là một dạng của ung thư và bệnh này không chữa được, rằng tôi nên chuẩn bị tinh thần mình sẽ chỉ sống được từ 3 đến 6 tháng nữa thôi. Bác sỹ của tôi khuyên tôi về nhà và sắp xếp lại các công việc của mình, đó là cách họ nói khi khuyên bệnh nhân chuẩn bị cho cái chết. Điều đó có nghĩa là hãy về và sử dụng mấy tháng còn lại để nói với các con bạn những gì mà bạn dự định sẽ nói với chúng trong khoảng mười năm tới. Điều đó cũng có nghĩa là hãy cố gắng kín đáo để gia đình bạn có thể chấp nhận điều này một cách dễ dàng hơn. Điều đó có nghĩa là bạn hãy nói lời vình biệt.

Tất cả mọi ngày tôi đều sống với sự chẩn đoán đó. Sau đó, vào một buổi tối, tôi tiến hành kiểm tra sinh thiết, họ đút một cái ống qua cổ họng tôi, luồn sâu xuống dạ dày, sâu xuống ruột, ấn một cái kim vào tuyến tụy của tôi để lấy mẫu một số tế bào của khối u. Khi đó, tôi rất bình thản, nhưng vợ tôi, người có mặt lúc đó đã kể với tôi rằng khi các bác sỹ phân tích những tế bào đó dưới kính hiển vi, họ đã reo lên khi phát hiện ra rằng đây là một trường hợp ung thư tuyến tụy hiếm hoi có thể chữa được bằng cách phẫu thuật. Tôi đã được phẫu thuật và bây giờ tôi đã khỏe lại.

Đó là cảm giác mà tôi đã có khi phải đối mặt với cái chết và tôi cũng hy vọng tôi sẽ còn cái cảm giác đó một vài thập kỹ nữa. Khi đã từng trải qua điều đó, tôi có thể nói với các bạn một cách chắn chắn hơn là chỉ đơn thuần nhắc đến cái chết như là một điều hữu ích nhưng chỉ hoàn toàn là một nội dung mang tính trí tuệ mà thôi.

Không ai muốn chết. Thâm chí những người muốn được lên thiên đàng cũng không muốn chết chỉ vì muốn được lên đó. Và cái chết là cái đích mà tất cả chúng ta đều phải đến, không ai trong chúng ta thoát khỏi nó. Và đó là cách mà nó phải diễn ra bởi lẽ cái chết chính là sáng tạo tuyệt vời nhất của cuộc sống. Đó chính là tác nhân thay đổi cuộc sống. Nó loại đi những người già để mở đường cho những người trẻ. Ngay lúc này, các bạn đang là những người trẻ tuổi, nhưng sẽ không lâu nữa, khi các bạn tốt nghiệp, rồi trở nên già đi, và sẽ bị loại bỏ.

Tôi xin lỗi vì có vẻ như tôi hơi xúc động nhưng điều đó là sự thật.

Thời gian của các bạn là có hạn, vì thế đứng lãng phí để sống cho một cuộc đời ai đó. Đừng nhốt mình trong những tín điều nào đó, sống như vậy là sống bằng suy nghĩ của những người khác. Đừng để quan điểm của những người khác làm mờ nhạt đi quan điểm của chính bản thân bạn. Điều quan trọng nhất là bạn hãy dũng cảm đi theo sự mách bảo của trái tim và trực giác của mình. Bằng cách nào đó, chúng biết rõ bạn thực sự muốn trở thành cái gì. Những điều khác chỉ là thứ yếu.
Khi tôi còn trẻ, có một cuốn sách kỳ lạ được xuất bản với cái tên Cẩm nang toàn thế giới, cuốn sách này giống như kinh thánh của thế hệ chúng tôi. Người sáng tạo ra cuốn sách này là Steward Brand, một nghiên cứu sinh ở Menlo Park, cách đây không xa. Anh ta đã tạo ra nó bằng cảm giác đầy tính thi sỹ của mình. Thời điểm đó là vào cuối thập kỷ 60, trước khi có máy tính cá nhân và máy tính sách tay. Tất cả cuốn sách được đánh bằng máy chữ, cắt bằng kéo và bằng máy ảnh. Nó giống như trang Google trên giấy vậy, 35 năm trước khi có trang Google. Nó thực sự mang tính duy tâm, được tạo ra từ những công cụ tinh xảo và những ý tưởng vĩ đại.

Steward và các đồng sự của ông đã xuất bản một số tập của Cẩm nang toàn thế giới và sau đó, họ xuất bản tập cuối cùng. Thời gian đó vào khoảng giữa những năm 70 và tôi chỉ bằng tuổi các bạn bây giờ. Ở trang bìa sau của cuốn sách có in ảnh một con đường vùng nông thôn trong ánh bình minh, điều mà bạn có thể tìm thấy sự an bình nếu bạn là người ưa mạo hiểm. Bên dưới tấm ảnh có dòng chữ: “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ“ Đó là lời tạm biệt của họ khi kết thúc cuốn sách. “Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ” Và tôi luôn cầu chúc điều đó cho chính mình. Ngày hôm nay, các bạn đã tốt nghiệp và chuẩn bị bước vào con đường mới, tôi cầu chúc điều đó cho các bạn.
Hãy luôn khao khát. Hãy cứ dại khờ.
Cảm ơn các bạn rất nhiều.

Nguồn: http://news-service.stanford.edu/news/2005/june15/jobs-061505.html
Bản dịch của saga.vn