Hội thảo khoa học “Các chuyên đề Toán học bồi dưỡng học sinh giỏi Toán THPT” khu vực duyên hải Nam Trung bộ và Tây Nguyên do Sở Giáo dục - Đào tạo tỉnh Khánh Hòa và Hội Toán học Hà Nội phối hợp đồng tổ chức trong hai ngày 14 - 15/4/2012.
Hội thảo gồm hai phần:
- Phần 1: Trao đổi và thảo luận về liên kết bồi dưỡng học sinh giỏi Toán THPT khu vực duyên hải Nam Trung bộ và Tây Nguyên.
- Phần 2: Các chuyên đề Toán học bồi dưỡng học sinh giỏi Toán THPT và các vấn đề liên quan.
tuyensinhvn xin giới thiệu đến bạn đọc Các chuyên đề Toán học bồi dưỡng học sinh giỏi Toán THPT 2012 khu vực Nam Trung bộ và Tây Nguyên. Nội dung cuốn kỷ yếu rất phong phú, gồm các chuyên đề phục vụ việc bồi dưỡng học sinh giỏi Toán, từ Đại số, Giải tích,Hình học, Số học đến các dạng toán thi Olympic trong nước và quốc tế, một số dạng toán về hàm số, lý thuyết nội suy, cực trị...
Download trong phần comment cuối bài viết.
Thong tin tuyen sinh , dap an de thi dai hoc , diem thi dai hoc , diem chuan , ti le choi , tuyen sinh , du hoc
Hiển thị các bài đăng có nhãn Học sinh Giỏi. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Học sinh Giỏi. Hiển thị tất cả bài đăng
5/19/2012
3/23/2012
Gặp gỡ Đỗ Giáp Linh - Giải nhất HSG Toán Quốc gia 2012
Thành tích của Đỗ Giáp Linh, HS lớp 12 Toán 1, Trường THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam:
-Giải nhất Toán thành phố Hà Nội năm lớp 9
-Giải nhất Toán Hà Nội mở rộng lớp 10
-HCB Toán Singapore mở rộng lớp 10
-Giải nhất Toán thành phố Hà Nội năm lớp 11
-Giải khuyến khích Toán thành phố Hà Nội lớp 12
-Giải nhất Học sinh giỏi Quốc gia môn Toán học lớp 12

Được biết, những ngày này, cậu học trò chuyên Toán Trường Ams đang miệt mài ôn luyện để chuẩn bị cho kỳ thi chọn đội tuyển quốc gia thi Olympic Quốc tế năm 2012.
Chia sẻ về cảm xúc khi đạt giải Nhất Học sinh giỏi quốc gia 2012, Linh cho biết:"Em thấy mình rất may mắn trong kỳ thi này. Đề thi không quá khó với kiến thức em đã học nhưng thực sự em thấy bất ngờ về giải Nhất. Ngày thi đầu tiên, em chỉ còn hi vọng được giải Ba khi đọc nhầm đề một câu 5 điểm".
Được biết, Linh có khoảng 2 tháng để ôn luyện cho kỳ thi HSG quốc gia. Trong thời gian này, em dành hết sức mình chỉ để học Toán.
Linh cho biết: "Năm ngoái, em đã không thể qua được vòng chọn đội tuyển của thành phố. Nghĩa là với em, kỳ thi quốc gia năm nay là cả đời mới có một lần, vì thế em đặt nhiều hi vọng. Em cũng không muốn phí công sức mình đã bỏ ra. Và cũng nhằm mục đích được tuyển thẳng đại học nên em tự đặt cho mình mục tiêu từ giải Ba trở lên". Trong những ngày ôn thi, dù vất vả nhưng Linh vẫn cố gắng dành ra khoảng 1-2 tiếng để lên mạng đọc báo, chơi game cho thoải mái đầu óc.
Ngoài thời gian học đội tuyển ở trường, Linh cố gắng tự học ở nhà. Em chịu khó làm quen và luyện giải các dạng đề những năm trước, bên cạnh đó, em dành thời gian ôn lại những kiến thức đã được học đội tuyển ở trường. Điều đó đã giúp Linh bước vào kỳ thi quốc gia với một nền tảng kiến thức khá vững.
Nói về bí quyết học Toán, Linh tự tin: "Em thấy mình có trí nhớ khá tốt. Những gì càng hay, càng có nhiều ứng dụng, em càng nhớ nhanh. Điều này cũng đóng vai trò quan trọng trong việc học Toán".
Linh luôn đề cao sự tự học. Có lẽ em khá thành công trong việc tự học này. Từ hồi cấp 2, khi trong sách có điều gì chưa hiểu hoặc khó hiểu, em thường mượn sách của các lớp trên để đọc thêm, qua đó, em cũng học trước được nhiều điều. Linh cảm thấy việc học trước như vậy khá là thú vị, em có thể học mà không có bất kì ràng buộc nào. Linh đã học như vậy trong suốt những năm vừa qua.
Một điều thú vị là Linh thường dành nhiều thời gian để đọc sách. Những quyển sách của em hầu như em đều đã đọc đi đọc lại đến vài lần. Có những quyển sách hay, em thậm chí đọc nhiều đến mức gần như thuộc lòng. Việc này tuy tốn nhiều thời gian nhưng bù lại, em nhớ được lâu hơn và cũng dễ dàng hơn khi ôn lại sau này.
Nói về Linh, bạn Lý Phụng Hoàng, lớp trưởng lớp 12 Toán1 nhận xét: "Em thấy Linh học rất giỏi các môn tự nhiên. Linh không đi học thêm bất kì ở đâu mà điểm các môn Toán, Lý của bạn ấy luôn nằm trong top những người cao nhất lớp còn môn Hóa lúc nào Linh cũng đứng đầu lớp. Trong lớp em, các bạn không chỉ phục và còn rất yêu quí Linh. Chúng em không hi vọng gì hơn một thành viên trong lớp như vậy. Em mong sau này Linh sẽ tiếp tục với những gì bạn đam mê, để từ đó có thêm nhiều thành công hơn nữa".
Tính tính hiền lành, ít nói nhưng Linh rất nhiệt tình tham gia các hoạt động của lớp như Ngày hội Anh tài, Ngày hội khối toán bởi anh bạn rất khéo tay và siêng năng. Đặc biệt, chữ của Linh khá đẹp nên cậu cũng có lợi thế về phần trình bày trong các kỳ thi.
Một điều đáng nói nữa là đạt được nhiều thành tích và đóng góp như vậy nhưng so với mức trung bình ở lớp, gia đình Linh không lấy gì làm khá giả. Hàng ngày, cậu bạn phải đi xe buýt từ 1 - 1,5 tiếng để đến trường.
Mặc dù tham gia các hoạt động ngoại khóa cần nhiều thời gian nhưng Linh vẫn cố gắng dành thời gian để "cày" Toán. Đó là sự nỗ lực không ngừng của cậu học trò chuyên Toán trường Ams. Giải Nhất quốc gia là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực đó.
Với giải Nhất trong kỳ thi HSG Quốc gia năm 2012, theo quy chế của Bộ GD-ĐT, Linh sẽ được tuyển thẳng vào đại học. Được biết, sau khi học xong THPT, Linh dự định sẽ theo học khoa Công nghệ thông tin của ĐH Bách khoa Hà Nội.
-Giải nhất Toán thành phố Hà Nội năm lớp 9
-Giải nhất Toán Hà Nội mở rộng lớp 10
-HCB Toán Singapore mở rộng lớp 10
-Giải nhất Toán thành phố Hà Nội năm lớp 11
-Giải khuyến khích Toán thành phố Hà Nội lớp 12
-Giải nhất Học sinh giỏi Quốc gia môn Toán học lớp 12

Được biết, những ngày này, cậu học trò chuyên Toán Trường Ams đang miệt mài ôn luyện để chuẩn bị cho kỳ thi chọn đội tuyển quốc gia thi Olympic Quốc tế năm 2012.
Chia sẻ về cảm xúc khi đạt giải Nhất Học sinh giỏi quốc gia 2012, Linh cho biết:"Em thấy mình rất may mắn trong kỳ thi này. Đề thi không quá khó với kiến thức em đã học nhưng thực sự em thấy bất ngờ về giải Nhất. Ngày thi đầu tiên, em chỉ còn hi vọng được giải Ba khi đọc nhầm đề một câu 5 điểm".
Được biết, Linh có khoảng 2 tháng để ôn luyện cho kỳ thi HSG quốc gia. Trong thời gian này, em dành hết sức mình chỉ để học Toán.
Linh cho biết: "Năm ngoái, em đã không thể qua được vòng chọn đội tuyển của thành phố. Nghĩa là với em, kỳ thi quốc gia năm nay là cả đời mới có một lần, vì thế em đặt nhiều hi vọng. Em cũng không muốn phí công sức mình đã bỏ ra. Và cũng nhằm mục đích được tuyển thẳng đại học nên em tự đặt cho mình mục tiêu từ giải Ba trở lên". Trong những ngày ôn thi, dù vất vả nhưng Linh vẫn cố gắng dành ra khoảng 1-2 tiếng để lên mạng đọc báo, chơi game cho thoải mái đầu óc.
Ngoài thời gian học đội tuyển ở trường, Linh cố gắng tự học ở nhà. Em chịu khó làm quen và luyện giải các dạng đề những năm trước, bên cạnh đó, em dành thời gian ôn lại những kiến thức đã được học đội tuyển ở trường. Điều đó đã giúp Linh bước vào kỳ thi quốc gia với một nền tảng kiến thức khá vững.
Nói về bí quyết học Toán, Linh tự tin: "Em thấy mình có trí nhớ khá tốt. Những gì càng hay, càng có nhiều ứng dụng, em càng nhớ nhanh. Điều này cũng đóng vai trò quan trọng trong việc học Toán".
Linh luôn đề cao sự tự học. Có lẽ em khá thành công trong việc tự học này. Từ hồi cấp 2, khi trong sách có điều gì chưa hiểu hoặc khó hiểu, em thường mượn sách của các lớp trên để đọc thêm, qua đó, em cũng học trước được nhiều điều. Linh cảm thấy việc học trước như vậy khá là thú vị, em có thể học mà không có bất kì ràng buộc nào. Linh đã học như vậy trong suốt những năm vừa qua.
Một điều thú vị là Linh thường dành nhiều thời gian để đọc sách. Những quyển sách của em hầu như em đều đã đọc đi đọc lại đến vài lần. Có những quyển sách hay, em thậm chí đọc nhiều đến mức gần như thuộc lòng. Việc này tuy tốn nhiều thời gian nhưng bù lại, em nhớ được lâu hơn và cũng dễ dàng hơn khi ôn lại sau này.
Nói về Linh, bạn Lý Phụng Hoàng, lớp trưởng lớp 12 Toán1 nhận xét: "Em thấy Linh học rất giỏi các môn tự nhiên. Linh không đi học thêm bất kì ở đâu mà điểm các môn Toán, Lý của bạn ấy luôn nằm trong top những người cao nhất lớp còn môn Hóa lúc nào Linh cũng đứng đầu lớp. Trong lớp em, các bạn không chỉ phục và còn rất yêu quí Linh. Chúng em không hi vọng gì hơn một thành viên trong lớp như vậy. Em mong sau này Linh sẽ tiếp tục với những gì bạn đam mê, để từ đó có thêm nhiều thành công hơn nữa".
Tính tính hiền lành, ít nói nhưng Linh rất nhiệt tình tham gia các hoạt động của lớp như Ngày hội Anh tài, Ngày hội khối toán bởi anh bạn rất khéo tay và siêng năng. Đặc biệt, chữ của Linh khá đẹp nên cậu cũng có lợi thế về phần trình bày trong các kỳ thi.
Một điều đáng nói nữa là đạt được nhiều thành tích và đóng góp như vậy nhưng so với mức trung bình ở lớp, gia đình Linh không lấy gì làm khá giả. Hàng ngày, cậu bạn phải đi xe buýt từ 1 - 1,5 tiếng để đến trường.
Mặc dù tham gia các hoạt động ngoại khóa cần nhiều thời gian nhưng Linh vẫn cố gắng dành thời gian để "cày" Toán. Đó là sự nỗ lực không ngừng của cậu học trò chuyên Toán trường Ams. Giải Nhất quốc gia là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực đó.
Với giải Nhất trong kỳ thi HSG Quốc gia năm 2012, theo quy chế của Bộ GD-ĐT, Linh sẽ được tuyển thẳng vào đại học. Được biết, sau khi học xong THPT, Linh dự định sẽ theo học khoa Công nghệ thông tin của ĐH Bách khoa Hà Nội.
Theo Dân trí
Nhãn:
Dap an De thi,
Học sinh Giỏi,
Tuyensinh2011
2/28/2012
Kết quả thi Học sinh giỏi Quốc gia năm 2012 tất cả các môn

Kết quả thi Học sinh giỏi Quốc gia năm 2012 tất cả các môn đã đuộc công bố.
tuyensinhvn xin cung cấp danh sách thí sinh của từng tỉnh có giải trong Kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia năm 2012 các môn Toán Lý Hóa Sinh Văn Sử Địa....
Xem để biết ai được thi tiếp Vietnam TST 2012, ai được miễn thi Đại học, ...
Download File và kết quả trong phần comment.
Nhãn:
Dap an De thi,
Học sinh Giỏi,
Tin tức,
Tuyensinh2011
1/11/2012
Đề thi học sinh giỏi quốc gia môn Toán năm 2012
Kỳ thi học sinh giỏi quốc gia năm 2012 diễn ra trong hai ngày 11 và 12/01/2012. tuyensinhvn xin giới thiệu đến độc giả các đề thi này.
Xem Lời giải và Bình luận đề thi VMO 2012 của thầy Trần Nam Dũng tại đây.
2/ Thứ tự ngồi của các cô gái, xét từ trái qua phải, là $G_1, G_2, G_3, G_4, G_5$;
3/ Giữa $G_1$ và $G_2$ có ít nhất 3 chàng trai;
4/ Giữa $G_4$ và $G_5$ có ít nhất 1 chàng trai và nhiều nhất 4 chàng trai.
Hỏi có tất cả bao nhiêu cách xếp như vậy?
(Hai cách xếp được coi là khác nhau nếu tồn tại một chiếc ghế mà người ngồi ở chiếc ghế đó trong hai cách xếp là khác nhau).
Bài 6. (7 điểm)
Xét các số tự nhiên lẻ $a,b$ mà $a$ là ước số của $b^2+2$ và $b$ là ước số của $a^2+2$. Chứng minh rằng $a$ và $b$ là các số hạng của dãy số tự nhiên $(v_n)$ xác định bởi
$$v_1=v_2=1$$ và $$v_n=4v_{n-1}-v_{n-2}$$ với mọi $n \ge 3.$
Bài 7. (6 điểm)
Tìm tất cả các hàm số $f$ xác định trên tập số thực $\mathbb R$, lấy giá trị trong $\mathbb R$ và thỏa mãn đồng thời các điều kiện sau:
1/ $f$ là toàn ánh từ $\mathbb R$ đến $\mathbb R$;
2/ $f$ là hàm số tăng trên $\mathbb{R}$;
3/ $f(f(x))=f(x)+12x$ với mọi số thực $x$.
Xem Lời giải và Bình luận đề thi VMO 2012 của thầy Trần Nam Dũng tại đây.
KỲ THI CHỌN HỌC SINH GIỎI QUỐC GIA THPT NĂM 2012
Thời gian làm bài: 180 phút
-------- Ngày thi thứ nhất--------
Bài 1: (5 điểm)
Cho dãy số thực$(x_n)$ xác định bởi : $\begin{cases}
& x_1=3\\
& x_n = \frac{n+2}{3n} ( x_{n-1} + 2)
\end{cases}$ với mọi $n\geq 2$.
Chứng minh rằng dãy số có giới hạn hữu hạn khi $n \to + \infty $ và tính giới hạn đó.
Bài 2: (5 điểm)
Cho các cấp số cộng $(a_n), \ (b_n)$ và số nguyên $m>2$. Xét $m$ tam thức bậc hai: $P_k(x) = x^2 + a_k x + b_k ,\ k=1,2,3,....,m$ .
Chứng minh rằng nếu hai tam thức $P_1(x),\ P_m(x)$ đều không có nghiệm thực thì tất cả các đa thức còn lại cũng không có nghiệm thực.
Bài 3: (5 điểm)
Trong mặt phẳng, cho tứ giác lồi $ABCD$ nội tiếp đường tròn tâm $O$ và có các cặp cạnh đối không song song. Gọi $M,N$ tương ứng là giao điểm của các đường thẳng $AB$ và $CD$, $AD$ và $BC$. Gọi $P, Q, S, T$ tương ứng là giao điểm các đường phân giác trong của các cặp $\angle MAN$ và $\angle MBN, \angle MBN$ và $\angle MCN, \angle MCN$ và $\angle MDN, \angle MDN$ và $\angle MAN$. Giả sử bốn điểm $P, Q, S, T$ đôi một phân biệt.
1) Chứng minh rằng bốn điểm $P, Q, S, T$cùng nằm trên một đường tròn. Gọi $I$ là tâm của đường tròn đó.
2) Gọi $E$ là giao điểm của các đường chéo $AC$ và $BD$. Chứng minh rằng ba điểm $E, O, I$ thẳng hàng.
Bài 4: (5 điểm)
Cho số nguyên dương $n$. Có $n$ học sinh nam và $n$ học sinh nữ xếp thành một hàng ngang, theo thứ tự tùy ý. Mỗi học sinh (trong số $2n$học sinh vừa nêu) được cho một số kẹo bằng đúng số cách chọn ra hai học sinh khác giới với X và đứng ở hai phía của $X$. Chứng minh rằng tổng số kẹo mà tất cả $2n$ học sinh nhận được không vượt quá $\frac{1}{3}n(n^2-1)$.
Cho dãy số thực$(x_n)$ xác định bởi : $\begin{cases}
& x_1=3\\
& x_n = \frac{n+2}{3n} ( x_{n-1} + 2)
\end{cases}$ với mọi $n\geq 2$.
Chứng minh rằng dãy số có giới hạn hữu hạn khi $n \to + \infty $ và tính giới hạn đó.
Bài 2: (5 điểm)
Cho các cấp số cộng $(a_n), \ (b_n)$ và số nguyên $m>2$. Xét $m$ tam thức bậc hai: $P_k(x) = x^2 + a_k x + b_k ,\ k=1,2,3,....,m$ .
Chứng minh rằng nếu hai tam thức $P_1(x),\ P_m(x)$ đều không có nghiệm thực thì tất cả các đa thức còn lại cũng không có nghiệm thực.
Bài 3: (5 điểm)
Trong mặt phẳng, cho tứ giác lồi $ABCD$ nội tiếp đường tròn tâm $O$ và có các cặp cạnh đối không song song. Gọi $M,N$ tương ứng là giao điểm của các đường thẳng $AB$ và $CD$, $AD$ và $BC$. Gọi $P, Q, S, T$ tương ứng là giao điểm các đường phân giác trong của các cặp $\angle MAN$ và $\angle MBN, \angle MBN$ và $\angle MCN, \angle MCN$ và $\angle MDN, \angle MDN$ và $\angle MAN$. Giả sử bốn điểm $P, Q, S, T$ đôi một phân biệt.
1) Chứng minh rằng bốn điểm $P, Q, S, T$cùng nằm trên một đường tròn. Gọi $I$ là tâm của đường tròn đó.
2) Gọi $E$ là giao điểm của các đường chéo $AC$ và $BD$. Chứng minh rằng ba điểm $E, O, I$ thẳng hàng.
Bài 4: (5 điểm)
Cho số nguyên dương $n$. Có $n$ học sinh nam và $n$ học sinh nữ xếp thành một hàng ngang, theo thứ tự tùy ý. Mỗi học sinh (trong số $2n$học sinh vừa nêu) được cho một số kẹo bằng đúng số cách chọn ra hai học sinh khác giới với X và đứng ở hai phía của $X$. Chứng minh rằng tổng số kẹo mà tất cả $2n$ học sinh nhận được không vượt quá $\frac{1}{3}n(n^2-1)$.
KỲ THI CHỌN HỌC SINH GIỎI QUỐC GIA THPT NĂM 2012
Thời gian làm bài: 180 phút
-------- Ngày thi thứ hai--------
Bài 5: (7 điểm)
Cho một nhóm gồm 5 cô gái, kí hiệu là $G_1, G_2, G_3, G_4, G_5$, và 12 chàng trai. Có 17 chiếc ghế được xếp thành một hàng ngang. Người ta xếp nhóm người đã cho ngồi vào các chiếc ghế đó sao cho các điều kiện sau được đồng thời thỏa mãn:
1/ Mỗi ghế có đúng một người ngồi;2/ Thứ tự ngồi của các cô gái, xét từ trái qua phải, là $G_1, G_2, G_3, G_4, G_5$;
3/ Giữa $G_1$ và $G_2$ có ít nhất 3 chàng trai;
4/ Giữa $G_4$ và $G_5$ có ít nhất 1 chàng trai và nhiều nhất 4 chàng trai.
Hỏi có tất cả bao nhiêu cách xếp như vậy?
(Hai cách xếp được coi là khác nhau nếu tồn tại một chiếc ghế mà người ngồi ở chiếc ghế đó trong hai cách xếp là khác nhau).
Bài 6. (7 điểm)
Xét các số tự nhiên lẻ $a,b$ mà $a$ là ước số của $b^2+2$ và $b$ là ước số của $a^2+2$. Chứng minh rằng $a$ và $b$ là các số hạng của dãy số tự nhiên $(v_n)$ xác định bởi
$$v_1=v_2=1$$ và $$v_n=4v_{n-1}-v_{n-2}$$ với mọi $n \ge 3.$
Bài 7. (6 điểm)
Tìm tất cả các hàm số $f$ xác định trên tập số thực $\mathbb R$, lấy giá trị trong $\mathbb R$ và thỏa mãn đồng thời các điều kiện sau:
1/ $f$ là toàn ánh từ $\mathbb R$ đến $\mathbb R$;
2/ $f$ là hàm số tăng trên $\mathbb{R}$;
3/ $f(f(x))=f(x)+12x$ với mọi số thực $x$.
1/04/2012
Hậu trường thi HSG Quốc gia: Đừng biến thành cuộc đua thành tích
“Cứ mỗi đội tuyển có 8-10 học sinh, 63 tỉnh, thành có khoảng 600 học sinh/môn thi. Trong khi đó theo quy định sẽ có 300 học sinh/môn thi đoạt giải. Giải nhiều như thế nên các tỉnh mới chạy đua để có thành tích”.
>>Kỳ 1: Giỏi cũng phải... chi tiền
>>Kỳ 2: Luyện “gà chọi” cấp tốc
GS Lê Tuấn Hoa, giám đốc điều hành Viện Nghiên cứu cao cấp về toán, Bộ GD-ĐT, một trong những người tâm huyết với việc phát hiện, bồi dưỡng học sinh năng khiếu, đã nhận xét như vậy khi trao đổi với Tuổi Trẻ về vấn đề thi học sinh giỏi quốc gia hiện nay.
* Theo ông, cơ cấu giải thế nào là hợp lý?
- Cơ cấu giải hiện nay có thể khuyến khích được các em, giúp nhiều em đi thi không thất bát. Nhưng cũng chính vì thế gây nên sức ép đoạt giải. Trước kia đi thi học sinh giỏi quốc gia mà không được giải là bình thường vì để có giải rất khó. Còn hiện nay trong một số đông học sinh đoạt giải, những em không có giải, những tỉnh ít giải sẽ thấy mình thua kém, đáng xấu hổ.
Điều này gây nên tâm lý cay cú, muốn bằng mọi cách để có giải. Nói như vậy không có nghĩa là quay lại cơ cấu 8-9 giải như trước đây. Việc quy định cơ cấu giải như thế nào cần phải nghiên cứu cẩn thận, thậm chí phải có đề tài nghiên cứu khoa học hẳn hoi về việc này.
* Nhưng theo những người soạn thảo quy chế thi học sinh giỏi quốc gia, việc quy định cơ cấu giải (số giải không quá 50% số thí sinh dự thi) là tương ứng với cơ cấu giải trong các kỳ thi Olympic quốc tế, khu vực?
- Đúng là thi Olympic quốc tế cơ cấu giải là như thế. Nhưng ở “sân chơi” quốc tế khác các cuộc thi trong nước, những học sinh được chọn đến đều xuất sắc, được tuyển chọn khắt khe qua nhiều vòng thi. Và cơ cấu 50% giải cho số học sinh xuất sắc là hợp lý.
* Trở lại kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia, nếu không coi kết quả thi là thành tích để đánh giá chất lượng giáo dục của các tỉnh, thành thì họ cũng không quan tâm, đầu tư nhiều cho việc này. Việc quan tâm nuôi dưỡng người tài là tốt chứ?
- Phát hiện, nuôi dưỡng những học sinh có năng khiếu là cần thiết. Nhưng nếu coi kết quả thi của cá nhân những học sinh là thành tích của địa phương, của nền giáo dục và chỉ khi đó là “bộ mặt của cả địa phương” thì mới đầu tư là sai lệch. Tôi cho rằng cần thay đổi quan niệm về việc này. Đối với các nước, người ta có thể khen “đội tuyển toán của các bạn khá lắm, chứ không ai nói “làng toán VN” khá lắm.
Tóm lại, chúng ta cần có sự phân biệt cho đúng để hành xử cho đúng ở kỳ thi chọn học sinh giỏi. Kết quả thi học sinh giỏi quốc gia là kết quả của cá nhân, của đội tuyển nhưng nên đặt ra ngoài vấn đề thành tích chung của địa phương. Không phải tỉnh có nhiều học sinh giỏi quốc gia thì ở đó giáo dục đã tốt nhất. Có thay đổi được quan niệm thì kỳ thi học sinh giỏi quốc gia mới thật sự là một sân chơi trí tuệ chứ không phải cuộc chạy đua giành thành tích bằng mọi giá, khiến mọi người đều bị áp lực, căng thẳng.
* Nhưng cũng có một số người cho rằng việc đội tuyển của các địa phương đua nhau ra Hà Nội để luyện thi với các thầy ở trường đại học, viện nghiên cứu sẽ nâng chất lượng học sinh giỏi lên?
- Tôi chưa bao giờ nghĩ luyện thi quá nhiều là tốt, ở kỳ thi nào cũng thế và nhất là ở kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia. Bồi dưỡng học sinh năng khiếu là gợi mở, bồi dưỡng cho các em năng lực tư duy, sáng tạo chứ không phải nhồi thêm nhiều kiến thức giống như cái máy tính nhồi dữ liệu.
Luyện thi kiểu hiện nay sẽ làm hỏng học sinh. Không có nước nào khen kiểu luyện đó. Có lần chúng tôi đến thăm Viện Nghiên cứu KAIST (Viện Khoa học công nghệ Hàn Quốc), họ cho biết khi phỏng vấn học sinh cho mục tiêu ươm mầm tài năng, họ có những câu hỏi nhằm phát hiện thí sinh đó có luyện thi hay không. Nếu có luyện thi thì bị trừ rất nhiều điểm. Vì họ cần người thông minh chứ không cần người được nhồi nhét nhiều thứ trong đầu.
Về thực tế đưa quân đến Hà Nội luyện thi hiện nay, tôi nghĩ học sinh giỏi mà luyện 1-2 tuần thì chẳng có lợi lộc gì trong việc nâng cao trí tuệ cho các em, có chăng là chỉ để “trấn an tinh thần”.
* Một thực tế khác là nhiều đội tuyển ra Hà Nội mời thầy với mức thù lao rất cao là hi vọng được định hướng đề thi. Theo ông, khâu ra đề thi có cần phải điều chỉnh?
- Theo tôi, phải thường xuyên thay đổi người ra đề thi. Một người ra đề thi cho năm nay thì nên 5-7 năm sau mới mời họ tham gia tiếp. Như vậy sẽ không có chuyện đoán đề, luyện tủ. Người đã ra đề thì không nên luyện thi với bất cứ hình thức nào. Hơn nữa, đánh giá học sinh giỏi nên phát huy sáng tạo của học sinh. Mà muốn thế đề thi càng lạ càng tốt. Muốn có đề lạ phải thay người ra đề thường xuyên. Nếu làm được như vậy sẽ không có chuyện các tỉnh ra sức luyện thi theo “gu” người ra đề.
>>Kỳ 1: Giỏi cũng phải... chi tiền
>>Kỳ 2: Luyện “gà chọi” cấp tốc
GS Lê Tuấn Hoa, giám đốc điều hành Viện Nghiên cứu cao cấp về toán, Bộ GD-ĐT, một trong những người tâm huyết với việc phát hiện, bồi dưỡng học sinh năng khiếu, đã nhận xét như vậy khi trao đổi với Tuổi Trẻ về vấn đề thi học sinh giỏi quốc gia hiện nay.
* Theo ông, cơ cấu giải thế nào là hợp lý?
- Cơ cấu giải hiện nay có thể khuyến khích được các em, giúp nhiều em đi thi không thất bát. Nhưng cũng chính vì thế gây nên sức ép đoạt giải. Trước kia đi thi học sinh giỏi quốc gia mà không được giải là bình thường vì để có giải rất khó. Còn hiện nay trong một số đông học sinh đoạt giải, những em không có giải, những tỉnh ít giải sẽ thấy mình thua kém, đáng xấu hổ.
Điều này gây nên tâm lý cay cú, muốn bằng mọi cách để có giải. Nói như vậy không có nghĩa là quay lại cơ cấu 8-9 giải như trước đây. Việc quy định cơ cấu giải như thế nào cần phải nghiên cứu cẩn thận, thậm chí phải có đề tài nghiên cứu khoa học hẳn hoi về việc này.
* Nhưng theo những người soạn thảo quy chế thi học sinh giỏi quốc gia, việc quy định cơ cấu giải (số giải không quá 50% số thí sinh dự thi) là tương ứng với cơ cấu giải trong các kỳ thi Olympic quốc tế, khu vực?
- Đúng là thi Olympic quốc tế cơ cấu giải là như thế. Nhưng ở “sân chơi” quốc tế khác các cuộc thi trong nước, những học sinh được chọn đến đều xuất sắc, được tuyển chọn khắt khe qua nhiều vòng thi. Và cơ cấu 50% giải cho số học sinh xuất sắc là hợp lý.
* Trở lại kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia, nếu không coi kết quả thi là thành tích để đánh giá chất lượng giáo dục của các tỉnh, thành thì họ cũng không quan tâm, đầu tư nhiều cho việc này. Việc quan tâm nuôi dưỡng người tài là tốt chứ?
- Phát hiện, nuôi dưỡng những học sinh có năng khiếu là cần thiết. Nhưng nếu coi kết quả thi của cá nhân những học sinh là thành tích của địa phương, của nền giáo dục và chỉ khi đó là “bộ mặt của cả địa phương” thì mới đầu tư là sai lệch. Tôi cho rằng cần thay đổi quan niệm về việc này. Đối với các nước, người ta có thể khen “đội tuyển toán của các bạn khá lắm, chứ không ai nói “làng toán VN” khá lắm.
Tóm lại, chúng ta cần có sự phân biệt cho đúng để hành xử cho đúng ở kỳ thi chọn học sinh giỏi. Kết quả thi học sinh giỏi quốc gia là kết quả của cá nhân, của đội tuyển nhưng nên đặt ra ngoài vấn đề thành tích chung của địa phương. Không phải tỉnh có nhiều học sinh giỏi quốc gia thì ở đó giáo dục đã tốt nhất. Có thay đổi được quan niệm thì kỳ thi học sinh giỏi quốc gia mới thật sự là một sân chơi trí tuệ chứ không phải cuộc chạy đua giành thành tích bằng mọi giá, khiến mọi người đều bị áp lực, căng thẳng.
* Nhưng cũng có một số người cho rằng việc đội tuyển của các địa phương đua nhau ra Hà Nội để luyện thi với các thầy ở trường đại học, viện nghiên cứu sẽ nâng chất lượng học sinh giỏi lên?
- Tôi chưa bao giờ nghĩ luyện thi quá nhiều là tốt, ở kỳ thi nào cũng thế và nhất là ở kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia. Bồi dưỡng học sinh năng khiếu là gợi mở, bồi dưỡng cho các em năng lực tư duy, sáng tạo chứ không phải nhồi thêm nhiều kiến thức giống như cái máy tính nhồi dữ liệu.
Luyện thi kiểu hiện nay sẽ làm hỏng học sinh. Không có nước nào khen kiểu luyện đó. Có lần chúng tôi đến thăm Viện Nghiên cứu KAIST (Viện Khoa học công nghệ Hàn Quốc), họ cho biết khi phỏng vấn học sinh cho mục tiêu ươm mầm tài năng, họ có những câu hỏi nhằm phát hiện thí sinh đó có luyện thi hay không. Nếu có luyện thi thì bị trừ rất nhiều điểm. Vì họ cần người thông minh chứ không cần người được nhồi nhét nhiều thứ trong đầu.
Về thực tế đưa quân đến Hà Nội luyện thi hiện nay, tôi nghĩ học sinh giỏi mà luyện 1-2 tuần thì chẳng có lợi lộc gì trong việc nâng cao trí tuệ cho các em, có chăng là chỉ để “trấn an tinh thần”.
* Một thực tế khác là nhiều đội tuyển ra Hà Nội mời thầy với mức thù lao rất cao là hi vọng được định hướng đề thi. Theo ông, khâu ra đề thi có cần phải điều chỉnh?
- Theo tôi, phải thường xuyên thay đổi người ra đề thi. Một người ra đề thi cho năm nay thì nên 5-7 năm sau mới mời họ tham gia tiếp. Như vậy sẽ không có chuyện đoán đề, luyện tủ. Người đã ra đề thì không nên luyện thi với bất cứ hình thức nào. Hơn nữa, đánh giá học sinh giỏi nên phát huy sáng tạo của học sinh. Mà muốn thế đề thi càng lạ càng tốt. Muốn có đề lạ phải thay người ra đề thường xuyên. Nếu làm được như vậy sẽ không có chuyện các tỉnh ra sức luyện thi theo “gu” người ra đề.
VĨNH HÀ - ĐĂNG NGỌC thực hiện (tuoitre.vn)
Nhãn:
Dap an De thi,
Học sinh Giỏi,
Linh tinh,
Tuyensinh2011
1/03/2012
Hậu trường thi HSG Quốc gia: Luyện “gà chọi” cấp tốc
Tiền bạc được huy động từ nhiều nguồn khác nhau cuối cùng chảy vào túi một số ít người. Trong khi đó, những học sinh đã vào đội tuyển có nghĩa là phải chấp nhận hi sinh rất nhiều thứ.
Kỳ 1: Giỏi cũng phải… chi tiền
Kỳ tới: Đừng biến thành cuộc đua thành tích
Khoảng một tháng trước kỳ thi có thể xem là giai đoạn “luyện thi cấp tốc” của tất cả đội tuyển học sinh giỏi quốc gia trên cả nước. Nếu như các năm trước việc “rước thầy từ Hà Nội về” hay di chuyển cả đội tuyển lên Hà Nội luyện thi không phải tỉnh nào, đội tuyển nào cũng làm, thì năm nay rất nhiều đội tuyển đã lao vào cuộc chạy đua để “xin thầy trung ương chỉ giáo”. Và việc tập huấn trở thành một cuộc đua để giành giật thầy giỏi, thầy tham gia ra đề thi, thầy có thể định hướng đề thi, truyền kinh nghiệm để có giải…
Tiền thầy bỏ túi
Tr. – một giáo viên dẫn đội vật lý của Nam Định đang “đóng quân” tại khách sạn Sơn La, cho biết: “Chúng tôi mới mời được hai thầy, chi phí 1-1,5 triệu đồng/thầy/ca học. Thường phải điện thoại trước liên hệ hoặc lãnh đội phải tìm cách gặp thầy mình cần mời, sau đó mới đưa đội tuyển lên”. Tại khách sạn Sơn La thời điểm này còn có nhiều đoàn các tỉnh khác lên thuê chỗ, vừa làm nơi ở vừa là lớp học. Theo một giảng viên Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐHQG Hà Nội) đã nhận lời đến dạy, đoàn Thái Nguyên lần lượt đưa tất cả các đội tuyển đi Hà Nội. Khách sạn Sơn La như một “lò luyện thi”, cả những tỉnh vùng miền núi phía Bắc cũng lặn lội đưa học sinh đến luyện.
Tại một khách sạn tư nhân khác ở 25 phố Doãn Kế Thiện, Hà Nội, đội tuyển toán của Phú Thọ và Vĩnh Phúc cùng thuê trọ để tiện mời thầy dạy tại chỗ. Tại đây, theo các học sinh, có 4-5 thầy được mời dạy trong 10 ngày. Đây là đợt lên Hà Nội lâu nhất. Trước đó, các bạn có lên vài đợt nhưng mỗi đợt chỉ hai ngày. Việc phải đi nhiều đợt là do không kết nối được với thầy trên Hà Nội.
Theo một số giáo viên của Trường chuyên Hùng Vương- Phú Thọ, giá thuê thầy phổ biến 2-3 triệu đồng/ca học (hai đến hai giờ rưỡi). Tiền trả cho thầy dạy tại Hà Nội ít hơn so với mời về tỉnh. Để tiết kiệm, trước khi đưa cả đội tuyển lên Hà Nội, một số đội tuyển của Phú Thọ và Vĩnh Phúc đã được ghép với nhau (tại Phú Thọ hoặc tại Vĩnh Phúc) để cùng học, chi phí trả cho thầy 4 triệu đồng/ca, mỗi bên chịu 50%.
Bạn M., học sinh đội tuyển Hà Nam, cho biết: “Nếu thầy chỉ dạy một buổi, tiền cho thầy 5 triệu đồng/buổi, chưa kể tiền ăn, ở vì phải mời thầy về tỉnh. Còn thầy dạy hai buổi chi phí sẽ đỡ hơn, 7-8 triệu đồng/cả đợt. M. cho biết: “Đội tuyển địa còn phải trả 6 triệu đồng/buổi”.
Theo một giáo viên phụ trách đội tuyển ở Hải Phòng, “mời được thầy về tận nơi vẫn là phương án tốt nhất”. Để được như thế có khi phải cho xe lên Hà Nội đón. Do lịch của thầy đã kín nên có khi đón buổi sáng, chiều phải đưa thầy về để vài ngày sau lại đón. Hải Phòng có đội tuyển đã hẹn hò cẩn thận, đưa quân lên Hà Nội, nhưng thầy bận đột xuất, học sinh lại nằm khách sạn chờ được “xếp lịch”. Những đội không đón được thầy thì phải cho đội tuyển lên Hà Nội.
Theo học sinh và giáo viên ở nhiều tỉnh, mỗi môn chỉ có 5-7 thầy chuyên luyện “gà chọi”. Trong khi tỉnh nào cũng muốn đón thầy. Thế là có tỉnh cạnh tranh bằng mối quan hệ, thái độ phục vụ, có tỉnh nâng giá thuê thầy. Một giáo viên phụ trách đội tuyển ở Phú Thọ tâm sự: “Đội nào may thì có giáo viên có quan hệ tốt với các “thầy trung ương”. Cũng có thầy về đây kể: “Vì quý nên chỉ nhận 2 triệu đồng/buổi, trên Hà Nội có nơi đã trả thầy 3 triệu dạy tại chỗ”.
Ông Hoàng Văn Cường – hiệu trưởng Trường THPT Chuyên Hùng Vương – phân trần: “Nếu không cho phép thu của phụ huynh, chúng tôi không biết lấy tiền đâu ra. Hiện nay chúng tôi đang cố gắng kêu gọi các mạnh thường quân và xin thêm quỹ khuyến học của tỉnh”.
Bị biến thành “gà chọi”
M., thành viên đội tuyển Hà Nam, cho biết: “Từ một tháng nay chúng em không phải học chính khóa. Sáng từ 7g-10g30 và chiều 2g-4g, chúng em chỉ học tại đội tuyển. Rất mệt vì phải học suốt, lại lo lắng nữa. Dù thế, buổi tối vẫn phải đi học thêm bên ngoài để dự phòng phương án phải thi đại học nếu không có giải”.
Theo một số học sinh đội tuyển Phú Thọ, “nhà trường đã miễn học một số môn nhưng vẫn rất lo”. Có bạn than: “Giờ phải tập trung luyện thi học sinh giỏi, em lo không biết thi tốt nghiệp THPT có lấy được bằng trung bình không”. Lo lắng này không phải không có cơ sở khi học sinh đội tuyển phải dồn gần như tối đa thời gian cho kỳ thi của những “chú gà chọi”. Tại Hải Phòng, các học sinh trong đội tuyển văn cũng cho biết “đã được miễn học các môn phụ”. Thời điểm này, theo giáo viên phụ trách đội tuyển: “Các em chủ yếu chỉ học môn chuyên để đi thi”.
Gặp những “chú gà chọi” trong các “lớp học” ở nhà trọ, khách sạn tại Hà Nội, chúng tôi chứng kiến các bạn đang phải chịu một áp lực quá lớn, một áp lực về thành tích, áp lực phải chiến thắng sau khi đã đầu tư quá nhiều tiền bạc, công sức, thời gian. Các bạn phải ngồi chen chúc trên giường khách sạn để học và học. Phòng không có bàn, giấy vở để trên đùi mà viết hoặc nằm bò ra giường, phòng thiếu khí, thiếu sáng. Nhưng các bạn không thể đòi hỏi hơn khi phần lớn chi phí đã dùng vào việc trả cho thầy.
Với quy định phải thi thực hành (môn vật lý, hóa học, sinh học) và thi nói (ngoại ngữ), nhiều đội tuyển phải quen với việc “đột xuất lên đường” bất cứ lúc nào khi thầy, cô thuê được phòng thí nghiệm, bố trí được thầy truyền kinh nghiệm thi thực hành, thi nói.
Một thực tế mà nhiều học sinh đội tuyển quốc gia cũng phần nào nhận thấy là nếu đoạt giải, con đường của các em rộng mở, nhưng không có giải, các em sẽ là những học sinh phổ thông tốt nghiệp với sự thiếu hụt nghiêm trọng những kiến thức, kỹ năng sống cần thiết. Bởi vì đơn giản các bạn là những “chú gà” được luyện riêng cho một trường đấu.
Kỳ 1: Giỏi cũng phải… chi tiền
Kỳ tới: Đừng biến thành cuộc đua thành tích
Khoảng một tháng trước kỳ thi có thể xem là giai đoạn “luyện thi cấp tốc” của tất cả đội tuyển học sinh giỏi quốc gia trên cả nước. Nếu như các năm trước việc “rước thầy từ Hà Nội về” hay di chuyển cả đội tuyển lên Hà Nội luyện thi không phải tỉnh nào, đội tuyển nào cũng làm, thì năm nay rất nhiều đội tuyển đã lao vào cuộc chạy đua để “xin thầy trung ương chỉ giáo”. Và việc tập huấn trở thành một cuộc đua để giành giật thầy giỏi, thầy tham gia ra đề thi, thầy có thể định hướng đề thi, truyền kinh nghiệm để có giải…
Tiền thầy bỏ túi
Tr. – một giáo viên dẫn đội vật lý của Nam Định đang “đóng quân” tại khách sạn Sơn La, cho biết: “Chúng tôi mới mời được hai thầy, chi phí 1-1,5 triệu đồng/thầy/ca học. Thường phải điện thoại trước liên hệ hoặc lãnh đội phải tìm cách gặp thầy mình cần mời, sau đó mới đưa đội tuyển lên”. Tại khách sạn Sơn La thời điểm này còn có nhiều đoàn các tỉnh khác lên thuê chỗ, vừa làm nơi ở vừa là lớp học. Theo một giảng viên Trường ĐH Khoa học tự nhiên (ĐHQG Hà Nội) đã nhận lời đến dạy, đoàn Thái Nguyên lần lượt đưa tất cả các đội tuyển đi Hà Nội. Khách sạn Sơn La như một “lò luyện thi”, cả những tỉnh vùng miền núi phía Bắc cũng lặn lội đưa học sinh đến luyện.
Tại một khách sạn tư nhân khác ở 25 phố Doãn Kế Thiện, Hà Nội, đội tuyển toán của Phú Thọ và Vĩnh Phúc cùng thuê trọ để tiện mời thầy dạy tại chỗ. Tại đây, theo các học sinh, có 4-5 thầy được mời dạy trong 10 ngày. Đây là đợt lên Hà Nội lâu nhất. Trước đó, các bạn có lên vài đợt nhưng mỗi đợt chỉ hai ngày. Việc phải đi nhiều đợt là do không kết nối được với thầy trên Hà Nội.
Theo một số giáo viên của Trường chuyên Hùng Vương- Phú Thọ, giá thuê thầy phổ biến 2-3 triệu đồng/ca học (hai đến hai giờ rưỡi). Tiền trả cho thầy dạy tại Hà Nội ít hơn so với mời về tỉnh. Để tiết kiệm, trước khi đưa cả đội tuyển lên Hà Nội, một số đội tuyển của Phú Thọ và Vĩnh Phúc đã được ghép với nhau (tại Phú Thọ hoặc tại Vĩnh Phúc) để cùng học, chi phí trả cho thầy 4 triệu đồng/ca, mỗi bên chịu 50%.
Bạn M., học sinh đội tuyển Hà Nam, cho biết: “Nếu thầy chỉ dạy một buổi, tiền cho thầy 5 triệu đồng/buổi, chưa kể tiền ăn, ở vì phải mời thầy về tỉnh. Còn thầy dạy hai buổi chi phí sẽ đỡ hơn, 7-8 triệu đồng/cả đợt. M. cho biết: “Đội tuyển địa còn phải trả 6 triệu đồng/buổi”.
Theo một giáo viên phụ trách đội tuyển ở Hải Phòng, “mời được thầy về tận nơi vẫn là phương án tốt nhất”. Để được như thế có khi phải cho xe lên Hà Nội đón. Do lịch của thầy đã kín nên có khi đón buổi sáng, chiều phải đưa thầy về để vài ngày sau lại đón. Hải Phòng có đội tuyển đã hẹn hò cẩn thận, đưa quân lên Hà Nội, nhưng thầy bận đột xuất, học sinh lại nằm khách sạn chờ được “xếp lịch”. Những đội không đón được thầy thì phải cho đội tuyển lên Hà Nội.
Theo học sinh và giáo viên ở nhiều tỉnh, mỗi môn chỉ có 5-7 thầy chuyên luyện “gà chọi”. Trong khi tỉnh nào cũng muốn đón thầy. Thế là có tỉnh cạnh tranh bằng mối quan hệ, thái độ phục vụ, có tỉnh nâng giá thuê thầy. Một giáo viên phụ trách đội tuyển ở Phú Thọ tâm sự: “Đội nào may thì có giáo viên có quan hệ tốt với các “thầy trung ương”. Cũng có thầy về đây kể: “Vì quý nên chỉ nhận 2 triệu đồng/buổi, trên Hà Nội có nơi đã trả thầy 3 triệu dạy tại chỗ”.
Ông Hoàng Văn Cường – hiệu trưởng Trường THPT Chuyên Hùng Vương – phân trần: “Nếu không cho phép thu của phụ huynh, chúng tôi không biết lấy tiền đâu ra. Hiện nay chúng tôi đang cố gắng kêu gọi các mạnh thường quân và xin thêm quỹ khuyến học của tỉnh”.
Bị biến thành “gà chọi”
M., thành viên đội tuyển Hà Nam, cho biết: “Từ một tháng nay chúng em không phải học chính khóa. Sáng từ 7g-10g30 và chiều 2g-4g, chúng em chỉ học tại đội tuyển. Rất mệt vì phải học suốt, lại lo lắng nữa. Dù thế, buổi tối vẫn phải đi học thêm bên ngoài để dự phòng phương án phải thi đại học nếu không có giải”.
Theo một số học sinh đội tuyển Phú Thọ, “nhà trường đã miễn học một số môn nhưng vẫn rất lo”. Có bạn than: “Giờ phải tập trung luyện thi học sinh giỏi, em lo không biết thi tốt nghiệp THPT có lấy được bằng trung bình không”. Lo lắng này không phải không có cơ sở khi học sinh đội tuyển phải dồn gần như tối đa thời gian cho kỳ thi của những “chú gà chọi”. Tại Hải Phòng, các học sinh trong đội tuyển văn cũng cho biết “đã được miễn học các môn phụ”. Thời điểm này, theo giáo viên phụ trách đội tuyển: “Các em chủ yếu chỉ học môn chuyên để đi thi”.
Gặp những “chú gà chọi” trong các “lớp học” ở nhà trọ, khách sạn tại Hà Nội, chúng tôi chứng kiến các bạn đang phải chịu một áp lực quá lớn, một áp lực về thành tích, áp lực phải chiến thắng sau khi đã đầu tư quá nhiều tiền bạc, công sức, thời gian. Các bạn phải ngồi chen chúc trên giường khách sạn để học và học. Phòng không có bàn, giấy vở để trên đùi mà viết hoặc nằm bò ra giường, phòng thiếu khí, thiếu sáng. Nhưng các bạn không thể đòi hỏi hơn khi phần lớn chi phí đã dùng vào việc trả cho thầy.
Với quy định phải thi thực hành (môn vật lý, hóa học, sinh học) và thi nói (ngoại ngữ), nhiều đội tuyển phải quen với việc “đột xuất lên đường” bất cứ lúc nào khi thầy, cô thuê được phòng thí nghiệm, bố trí được thầy truyền kinh nghiệm thi thực hành, thi nói.
Một thực tế mà nhiều học sinh đội tuyển quốc gia cũng phần nào nhận thấy là nếu đoạt giải, con đường của các em rộng mở, nhưng không có giải, các em sẽ là những học sinh phổ thông tốt nghiệp với sự thiếu hụt nghiêm trọng những kiến thức, kỹ năng sống cần thiết. Bởi vì đơn giản các bạn là những “chú gà” được luyện riêng cho một trường đấu.
Mời “người của bộ” tập huấn
Theo quy định của Bộ GD-ĐT, bộ phận ra đề thi, ngoài thành viên là người của Bộ GD-ĐT còn có các chuyên gia ở trường đại học, giáo viên phổ thông… Không biết từ nguồn nào mà nhiều đội tuyển đều cho rằng nhóm ra đề tập trung ở các trường: ĐH Sư phạm Hà Nội, ĐH Khoa học xã hội & nhân văn, ĐH Khoa học tự nhiên (ĐHQGHN), Viện Khoa học giáo dục. Và không phải ngẫu nhiên mà danh sách các thầy giáo đang “đắt sô” trong việc luyện “gà chọi” hiện nay đều ở những trường, viện kể trên.
Không những thế, trao đổi với chúng tôi, đại diện một số trường chuyên trần tình: “Các năm trước thấy tỉnh bạn mời, chúng tôi cũng mời các chuyên gia của Vụ Giáo dục trung học (Bộ GD-ĐT). Khi đó, Vụ Giáo dục trung học lo khâu ra đề thi. Nhưng từ khi kỳ thi chuyển giao cho Cục Khảo thí và kiểm định chất lượng (Bộ GD-ĐT) thì thôi không mời chuyên viên vụ nữa”. Giải thích về chuyện “mời người của bộ tập huấn” một số lãnh đội cho biết: “Vì hi vọng có thể được định hướng ra đề thi”. Năm nay, khi trao đổi về hướng mời thầy “trung ương” tập huấn, một số lãnh đội vẫn úp mở việc “mời người của bộ nhưng đang chờ trả lời để xếp lịch”.
VĨNH HÀ - NGỌC HÀ - ĐĂNG NGỌC (Tuoitre.vn)
Nhãn:
Dap an De thi,
Học sinh Giỏi,
Linh tinh,
Tuyensinh2011
Hậu trường thi HSG Quốc gia: Giỏi cũng phải… chi tiền
Đằng sau hào quang học sinh giỏi quốc gia
Trên đường chạy đua giành giải học sinh giỏi quốc gia, những gia đình có con em vào đội tuyển đầy danh giá phải đóng góp những khoản chi phí tốn kém, có khi lên đến vài chục triệu đồng.
Chúng tôi ngạc nhiên khi biết L. – một học sinh ở Hải Phòng đoạt giải nhất trong kỳ thi chọn học sinh giỏi môn văn thành phố – bị loại khỏi đội dự tuyển kỳ thi quốc gia.
Một giáo viên của L. lý giải: “Chuyện thi cử không biết thế nào. Về sức học em có khả năng vượt qua vòng hai, nhưng điều tôi biết rõ là em ấy không muốn vào đội tuyển quốc gia vì gia cảnh quá nghèo”. Nhận xét lấp lửng của cô khiến chúng tôi càng muốn tiếp cận L..
Kỳ 2: Luyện “gà chọi” cấp tốc
Kỳ 3: Đừng biến thành cuộc đua thành tích
Không tiền, không vào tuyển
Không dễ để L. mở lòng nhưng rồi em cũng cho biết: “Sau khi vượt qua vòng 1 (kỳ thi học sinh giỏi thành phố), bố mẹ em tìm hiểu kỹ về việc vào đội tuyển sẽ phát sinh nhiều yếu tố mà gia đình em không đủ điều kiện để theo. Dù vẫn được bố mẹ động viên nhưng em không muốn dồn sức cho một việc quá khả năng của gia đình”.
Gia đình L. rất nghèo, anh em L. phải ở nhờ ông bà vì nhà bố mẹ đi thuê quá chật, không có chỗ học tập. Hằng ngày sau giờ học, L. phụ bán ốc luộc với bố mẹ. Bữa ăn sum họp của cả nhà cũng ở ngay trên vỉa hè.
“Từ đáy lòng em rất mong được tham gia vô tư, hết mình với các kỳ thi tuyển chọn học sinh giỏi dù có giải hay không. Em nghĩ chẳng cần có giải mà chỉ cần được vào đội tuyển đã là vinh dự lớn. Nhưng hoàn cảnh gia đình không cho phép em quyết tâm thực hiện” – L. chia sẻ.
H., một cựu học sinh đội tuyển văn của Hải Phòng, cho biết: “Năm đó mỗi thành viên đội tuyển văn phải đóng 7 triệu đồng/người cho quỹ phụ huynh”. H. cho biết thêm cùng năm với mình có một học sinh được chọn vào đội tuyển lịch sử phải xin rút vì không có tiền. Tiền là mối lo của nhiều học sinh trước và sau cuộc tuyển chọn chỉ vì những quy định được áp dụng nhiều năm ở đất cảng.
Tăng thu theo trượt giá
Theo tìm hiểu của chúng tôi, để hỗ trợ việc tập huấn học sinh giỏi, Hải Phòng đã chi 330 triệu đồng cho 11 đội tuyển dự thi quốc gia, mỗi đội lĩnh 30 triệu đồng. Theo ông Phạm Tuấn Hùng – trưởng phòng giáo dục trung học Sở GD-ĐT Hải Phòng, số tiền này được chuyển thẳng cho Trường THPT chuyên Trần Phú nhằm chủ động chi cho việc tổ chức tập huấn.
Thế nhưng ông Bùi Văn Phú – hiệu trưởng Trường THPT chuyên Trần Phú – cho rằng: “Tiền hỗ trợ quá eo hẹp nên phải xã hội hóa để đảm bảo mục tiêu tập huấn đội tuyển”.
Ông Phạm Tuấn Hùng tiết lộ ngay khi có danh sách “chốt”, các đội tuyển sẽ tổ chức họp phụ huynh và việc thu thêm được thống nhất trong chính cuộc họp có sự tham gia của cả giáo viên và chuyên viên bộ môn của Sở GD-ĐT tham dự. Ông Phú từ chối cho biết mức thu cụ thể của các đội tuyển nhưng khẳng định: “Các đội tuyển sau khi xây dựng kế hoạch tập huấn, mức chi phí và thống nhất việc thu quỹ phụ huynh đều có báo cáo lãnh đạo nhà trường”.
Ông Phú chỉ cung cấp thông tin: “Năm trước, trung bình mỗi đội tuyển thu thêm của phụ huynh 10-15 triệu đồng/người”. Một số giáo viên phụ trách đội tuyển khẳng định: “Năm nay phải thu cao hơn năm trước vì trượt giá”. Ông Phú giải thích: “Nhìn vào con số thu trên đầu một học sinh thì thấy cao, nhưng đội tuyển chỉ có 8-10 em nên tổng thu không nhiều lắm”.
Tuy nhiên, nếu lấy con số 10-15 triệu đồng của năm trước để tính, mỗi đội tuyển phải đóng góp thêm từ 80 đến hơn 100 triệu đồng. “Riêng đội tuyển sử năm nay thu 10 triệu đồng/học sinh (năm trước 7 triệu đồng). “Đội tuyển hóa năm trước thu 10 triệu đồng, năm nay cũng thu nhiều hơn” – ông Hùng nói.
Tại Hà Nội, nơi được xem là thuận lợi nhất do không phải di chuyển, không phải mời thầy “liên tỉnh” và chi phí trả cho giảng viên được thành phố hỗ trợ nhưng theo chị M. – một phụ huynh có con ở đội tuyển sinh, phụ huynh vẫn phải đóng 4 triệu đồng/suất học đội tuyển cho đợt tập huấn hơn một tháng.
Tại Hà Nam, dù tiền trả cho thầy được tỉnh hỗ trợ nhưng mỗi đội tuyển cũng thu của học sinh khoảng 20 triệu đồng. M., một học sinh trong đội tuyển sinh, cho biết: “Đội nào mời được giáo sư đều phải đóng tầm 2,5 triệu đồng/học sinh. Vì tiền chi cho một buổi của thầy rất cao. Nhà trường chỉ cho 10 triệu đồng/đội”. Được hỗ trợ nhiều nhưng theo học sinh đội tuyển tin học của Nam Định, kinh phí đến Hà Nội luyện thi các em vẫn phải đóng góp 3 triệu đồng/em.
Ông Hoàng Văn Cường, hiệu trưởng Trường chuyên Hùng Vương (Phú Thọ), tính: “Tỉnh hỗ trợ đội tuyển học sinh giỏi quốc gia 50.000 đồng/học sinh/ngày, 400.000 đồng/buổi học/giáo viên (mời từ Hà Nội) trong thời gian tập huấn khoảng 40 ngày. Nhưng số tiền này cộng vào vẫn quá ít để chi cho việc mời thầy và đưa đội tuyển đi tập huấn.
“Thực tế thuê giáo sư giảng phải mất 3 triệu đồng/buổi. Với mức hỗ trợ vài trăm nghìn đồng/thầy, chả lẽ trường phải kê thầy dạy cả trăm buổi mới bù nổi vào khoản thực chi?” – ông Cường lý giải.
Đó là những lý do các địa phương đưa ra để buộc học sinh các đội tuyển dự thi quốc gia phải đóng tiền. Mức thu mỗi địa phương khác nhau. Có tỉnh chỉ thu 2-3 triệu đồng/học sinh để “góp thêm tiền thuê thầy”, còn chi phí ăn ở học sinh tự túc. Có tỉnh tiền đóng trọn gói là vài chục triệu đồng/học sinh.
Góp “họ”, “dồn vốn”… đón thầy
Chẳng những thế, một số trường còn có “độc chiêu” huy động tiền khá khác người. Ngoài số tiền hàng chục triệu đồng thu từ mỗi học sinh tham gia đội tuyển thi quốc gia, Trường THPT chuyên Trần Phú (Hải Phòng) còn kêu gọi tất cả các lớp 10, 11 trích quỹ lớp với mức đồng đều 4 triệu đồng/lớp để dành tập trung cho học sinh khối 12 mời thầy từ Hà Nội về bồi dưỡng.
Ông Đoàn Kim Đức, phó hiệu trưởng trường này, khẳng định: “Đây giống như hình thức chơi họ (chơi hụi). Học sinh lớp 10, 11 đóng góp cho các anh chị lớp 12 để năm sau, năm sau nữa các em cũng được thế hệ dưới mình đóng góp”. Điểm duy nhất khác với cách chơi họ thông thường là không phải người nào đóng họ cũng sẽ đến lượt nhận phần tiền của mình. Mỗi đội tuyển chỉ có 6-10 học sinh, nên không phải học sinh nào góp “họ” cũng được đi thi.
Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ, tại Trường THPT chuyên Hùng Vương (Phú Thọ) số tiền phải đóng là 300.000 đồng/học sinh/năm x 1202 (38 lớp) = 360,6 triệu đồng/năm.
“Quỹ đóng góp này của cả trường là hơn 300 triệu đồng, nhưng do có nhiều hoạt động khác nên số tiền thực chi cho đội tuyển quốc gia chỉ khoảng 200 triệu đồng” – ông Cường nói.
Việc tổ chức thu tiền phụ huynh theo mức được ấn định cụ thể trở thành “giải pháp tài chính” số 1 của một số trường trong cuộc đua các đội tuyển thi học sinh giỏi quốc gia.
Từ nhiều nguồn khác nhau, trong đó có nguồn thu đáng kể từ học sinh trong và ngoài đội tuyển, chi phí cho cuộc chạy đua giành giải có những nơi đến hơn trăm triệu đồng/đội tuyển. Đó là chưa kể đủ kiểu ôn luyện căng thẳng mà người ngoài cuộc khó có thể hình dung nổi.
Trên đường chạy đua giành giải học sinh giỏi quốc gia, những gia đình có con em vào đội tuyển đầy danh giá phải đóng góp những khoản chi phí tốn kém, có khi lên đến vài chục triệu đồng.
Chúng tôi ngạc nhiên khi biết L. – một học sinh ở Hải Phòng đoạt giải nhất trong kỳ thi chọn học sinh giỏi môn văn thành phố – bị loại khỏi đội dự tuyển kỳ thi quốc gia.
Một giáo viên của L. lý giải: “Chuyện thi cử không biết thế nào. Về sức học em có khả năng vượt qua vòng hai, nhưng điều tôi biết rõ là em ấy không muốn vào đội tuyển quốc gia vì gia cảnh quá nghèo”. Nhận xét lấp lửng của cô khiến chúng tôi càng muốn tiếp cận L..
Kỳ 2: Luyện “gà chọi” cấp tốc
Kỳ 3: Đừng biến thành cuộc đua thành tích
Không tiền, không vào tuyển
Không dễ để L. mở lòng nhưng rồi em cũng cho biết: “Sau khi vượt qua vòng 1 (kỳ thi học sinh giỏi thành phố), bố mẹ em tìm hiểu kỹ về việc vào đội tuyển sẽ phát sinh nhiều yếu tố mà gia đình em không đủ điều kiện để theo. Dù vẫn được bố mẹ động viên nhưng em không muốn dồn sức cho một việc quá khả năng của gia đình”.
Gia đình L. rất nghèo, anh em L. phải ở nhờ ông bà vì nhà bố mẹ đi thuê quá chật, không có chỗ học tập. Hằng ngày sau giờ học, L. phụ bán ốc luộc với bố mẹ. Bữa ăn sum họp của cả nhà cũng ở ngay trên vỉa hè.
“Từ đáy lòng em rất mong được tham gia vô tư, hết mình với các kỳ thi tuyển chọn học sinh giỏi dù có giải hay không. Em nghĩ chẳng cần có giải mà chỉ cần được vào đội tuyển đã là vinh dự lớn. Nhưng hoàn cảnh gia đình không cho phép em quyết tâm thực hiện” – L. chia sẻ.
H., một cựu học sinh đội tuyển văn của Hải Phòng, cho biết: “Năm đó mỗi thành viên đội tuyển văn phải đóng 7 triệu đồng/người cho quỹ phụ huynh”. H. cho biết thêm cùng năm với mình có một học sinh được chọn vào đội tuyển lịch sử phải xin rút vì không có tiền. Tiền là mối lo của nhiều học sinh trước và sau cuộc tuyển chọn chỉ vì những quy định được áp dụng nhiều năm ở đất cảng.
Tăng thu theo trượt giá
Khôi phục việc tuyển thẳng vào ĐH, CĐ
Trong quy chế thi học sinh giỏi quốc gia áp dụng cho năm 2007, Bộ GD-ĐT bãi bỏ quy định “tuyển thẳng học sinh đoạt giải vào các trường ĐH, CĐ”. Cũng năm 2007, Bộ GD-ĐT có quy định “các trường chuyên không được phép mời người ngoài trường ôn luyện, tập huấn cho giáo viên và học sinh để tham dự kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia dưới bất kỳ hình thức nào”.
Năm 2010, theo kiến nghị của nhiều trường chuyên, Bộ GD-ĐT có quy định dỡ bỏ “lệnh cấm” người ngoài trường chuyên được tham gia ôn luyện, tập huấn cho giáo viên, học sinh chuyên dự thi chọn học sinh giỏi cấp quốc gia
Quy chế thi chọn học sinh giỏi quốc gia ban hành ngày 25-11-2011 khôi phục quy định học sinh đoạt giải ba trở lên trong kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia được tuyển thẳng vào ĐH, CĐ theo đúng nhóm ngành do bộ trưởng Bộ GD-ĐT quy định cho từng môn thi.
(Nguồn: Bộ GD-ĐT)
Theo tìm hiểu của chúng tôi, để hỗ trợ việc tập huấn học sinh giỏi, Hải Phòng đã chi 330 triệu đồng cho 11 đội tuyển dự thi quốc gia, mỗi đội lĩnh 30 triệu đồng. Theo ông Phạm Tuấn Hùng – trưởng phòng giáo dục trung học Sở GD-ĐT Hải Phòng, số tiền này được chuyển thẳng cho Trường THPT chuyên Trần Phú nhằm chủ động chi cho việc tổ chức tập huấn.
Thế nhưng ông Bùi Văn Phú – hiệu trưởng Trường THPT chuyên Trần Phú – cho rằng: “Tiền hỗ trợ quá eo hẹp nên phải xã hội hóa để đảm bảo mục tiêu tập huấn đội tuyển”.
Ông Phạm Tuấn Hùng tiết lộ ngay khi có danh sách “chốt”, các đội tuyển sẽ tổ chức họp phụ huynh và việc thu thêm được thống nhất trong chính cuộc họp có sự tham gia của cả giáo viên và chuyên viên bộ môn của Sở GD-ĐT tham dự. Ông Phú từ chối cho biết mức thu cụ thể của các đội tuyển nhưng khẳng định: “Các đội tuyển sau khi xây dựng kế hoạch tập huấn, mức chi phí và thống nhất việc thu quỹ phụ huynh đều có báo cáo lãnh đạo nhà trường”.
Ông Phú chỉ cung cấp thông tin: “Năm trước, trung bình mỗi đội tuyển thu thêm của phụ huynh 10-15 triệu đồng/người”. Một số giáo viên phụ trách đội tuyển khẳng định: “Năm nay phải thu cao hơn năm trước vì trượt giá”. Ông Phú giải thích: “Nhìn vào con số thu trên đầu một học sinh thì thấy cao, nhưng đội tuyển chỉ có 8-10 em nên tổng thu không nhiều lắm”.
Tuy nhiên, nếu lấy con số 10-15 triệu đồng của năm trước để tính, mỗi đội tuyển phải đóng góp thêm từ 80 đến hơn 100 triệu đồng. “Riêng đội tuyển sử năm nay thu 10 triệu đồng/học sinh (năm trước 7 triệu đồng). “Đội tuyển hóa năm trước thu 10 triệu đồng, năm nay cũng thu nhiều hơn” – ông Hùng nói.
Tại Hà Nội, nơi được xem là thuận lợi nhất do không phải di chuyển, không phải mời thầy “liên tỉnh” và chi phí trả cho giảng viên được thành phố hỗ trợ nhưng theo chị M. – một phụ huynh có con ở đội tuyển sinh, phụ huynh vẫn phải đóng 4 triệu đồng/suất học đội tuyển cho đợt tập huấn hơn một tháng.
Tại Hà Nam, dù tiền trả cho thầy được tỉnh hỗ trợ nhưng mỗi đội tuyển cũng thu của học sinh khoảng 20 triệu đồng. M., một học sinh trong đội tuyển sinh, cho biết: “Đội nào mời được giáo sư đều phải đóng tầm 2,5 triệu đồng/học sinh. Vì tiền chi cho một buổi của thầy rất cao. Nhà trường chỉ cho 10 triệu đồng/đội”. Được hỗ trợ nhiều nhưng theo học sinh đội tuyển tin học của Nam Định, kinh phí đến Hà Nội luyện thi các em vẫn phải đóng góp 3 triệu đồng/em.
Ông Hoàng Văn Cường, hiệu trưởng Trường chuyên Hùng Vương (Phú Thọ), tính: “Tỉnh hỗ trợ đội tuyển học sinh giỏi quốc gia 50.000 đồng/học sinh/ngày, 400.000 đồng/buổi học/giáo viên (mời từ Hà Nội) trong thời gian tập huấn khoảng 40 ngày. Nhưng số tiền này cộng vào vẫn quá ít để chi cho việc mời thầy và đưa đội tuyển đi tập huấn.
“Thực tế thuê giáo sư giảng phải mất 3 triệu đồng/buổi. Với mức hỗ trợ vài trăm nghìn đồng/thầy, chả lẽ trường phải kê thầy dạy cả trăm buổi mới bù nổi vào khoản thực chi?” – ông Cường lý giải.
Trường chủ động, sở không biết?Một giáo viên dẫn đội tuyển của Nam Định đến Hà Nội “trọ học” ở khách sạn Sơn La (Q.Thanh Xuân) cho biết tiền thuê khách sạn 400.000 đồng/ngày đêm, chưa kể chi phí ăn uống, đi lại và mời thầy. Trong khi để yên tâm đi thi, mỗi đội tuyển có khi phải di chuyển đến Hà Nội 2-3 đợt, có những đợt 7-10 ngày, có tỉnh đưa đội tuyển ra Hà Nội cả tháng. Chi phí việc này rất tốn kém và không có mức chung cho các đội mà còn tùy thuộc vào kế hoạch của mỗi đội, thầy được mời là ai, tài ngoại giao của lãnh đạo đội và sự kỳ vọng vào từng đội tuyển. Nhiều khi phải tới lúc kết thúc kỳ thi mới biết được chi phí cho cuộc chạy đua này là bao nhiêu.
Trao đổi thêm xung quanh chuyện thu tiền của phụ huynh cho đội tuyển học sinh giỏi quốc gia, ông Đỗ Thế Hùng – giám đốc Sở GD-ĐT Hải Phòng – khẳng định:
- Đã là xã hội hóa thì do phụ huynh tình nguyện nộp chứ không thể bắt buộc.
* Nhưng việc Trường THPT chuyên Trần Phú bổ đầu mỗi lớp 10 và 11 của trường nộp 4 triệu đồng để chi cho việc tập huấn đội tuyển không đúng tinh thần tự nguyện. Bên cạnh đó, thành viên đội tuyển học sinh giỏi của Hải Phòng cũng phải nộp tiền để hỗ trợ việc tập huấn, việc này có phải chủ trương của lãnh đạo Sở GD-ĐT Hải Phòng?
- Không phải chủ trương của sở. Việc xã hội hóa do trường chủ động.
* Theo nhiều học sinh trong đội tuyển của Hải Phòng, họ được miễn học một số môn để tập trung học đội tuyển, việc này có phải chỉ đạo của Sở GD-ĐT Hải Phòng không?
- Sở không quy định những việc nằm ngoài quy định của Bộ GD-ĐT. Nếu có chuyện đó là do nhà trường tự làm.
Đó là những lý do các địa phương đưa ra để buộc học sinh các đội tuyển dự thi quốc gia phải đóng tiền. Mức thu mỗi địa phương khác nhau. Có tỉnh chỉ thu 2-3 triệu đồng/học sinh để “góp thêm tiền thuê thầy”, còn chi phí ăn ở học sinh tự túc. Có tỉnh tiền đóng trọn gói là vài chục triệu đồng/học sinh.
Góp “họ”, “dồn vốn”… đón thầy
Chẳng những thế, một số trường còn có “độc chiêu” huy động tiền khá khác người. Ngoài số tiền hàng chục triệu đồng thu từ mỗi học sinh tham gia đội tuyển thi quốc gia, Trường THPT chuyên Trần Phú (Hải Phòng) còn kêu gọi tất cả các lớp 10, 11 trích quỹ lớp với mức đồng đều 4 triệu đồng/lớp để dành tập trung cho học sinh khối 12 mời thầy từ Hà Nội về bồi dưỡng.
Ông Đoàn Kim Đức, phó hiệu trưởng trường này, khẳng định: “Đây giống như hình thức chơi họ (chơi hụi). Học sinh lớp 10, 11 đóng góp cho các anh chị lớp 12 để năm sau, năm sau nữa các em cũng được thế hệ dưới mình đóng góp”. Điểm duy nhất khác với cách chơi họ thông thường là không phải người nào đóng họ cũng sẽ đến lượt nhận phần tiền của mình. Mỗi đội tuyển chỉ có 6-10 học sinh, nên không phải học sinh nào góp “họ” cũng được đi thi.
Theo tìm hiểu của Tuổi Trẻ, tại Trường THPT chuyên Hùng Vương (Phú Thọ) số tiền phải đóng là 300.000 đồng/học sinh/năm x 1202 (38 lớp) = 360,6 triệu đồng/năm.
“Quỹ đóng góp này của cả trường là hơn 300 triệu đồng, nhưng do có nhiều hoạt động khác nên số tiền thực chi cho đội tuyển quốc gia chỉ khoảng 200 triệu đồng” – ông Cường nói.
Việc tổ chức thu tiền phụ huynh theo mức được ấn định cụ thể trở thành “giải pháp tài chính” số 1 của một số trường trong cuộc đua các đội tuyển thi học sinh giỏi quốc gia.
Từ nhiều nguồn khác nhau, trong đó có nguồn thu đáng kể từ học sinh trong và ngoài đội tuyển, chi phí cho cuộc chạy đua giành giải có những nơi đến hơn trăm triệu đồng/đội tuyển. Đó là chưa kể đủ kiểu ôn luyện căng thẳng mà người ngoài cuộc khó có thể hình dung nổi.
VĨNH HÀ - NGỌC HÀ - ĐĂNG NGỌC (Tuoitre.vn)
Nhãn:
Dap an De thi,
Học sinh Giỏi,
Linh tinh,
Tuyensinh2011
12/29/2011
Hai anh em ruột dành giải nhất thi giải toán trên mạng
Hai anh em
Thân Văn Dũng sinh ngày 18/3/2002 còn Thân Văn Mạnh sinh ngày 23/4/2004 là một cặp bài trùng. Bố là thầy giáo Thân Văn Hải – giáo viên Tin học Trường THPT Đồng Lộc, mẹ là Nguyễn Thị Hằng – giáo viên Trường tiểu học Mĩ Lộc 1.
Cả hai anh em đều mê Toán, tiếng Anh, đều tham gia dự thi giải Toán và Tiếng Anh do Bộ GD-ĐT tổ chức cho bậc Tiểu học và đều giành được ngôi quán quân với thành tích thuyết phục. Ở vòng 8, Thân Văn Dũng đạt 2.390 điểm hết tổng số 14 phút 8 giây còn Thân Văn Mạnh còn đạt thành tích cao hơn: 2400 điểm với 13 phút 50 giây.
Ở môn tiếng Anh, Thân Văn Dũng được xếp hạng thứ 4
Thầy Nguyễn Tiến Hùng – Hiệu trưởng Trường Tiểu học Đồng Lộc cho biết:
“Có nhìn tận mắt các cháu thực hiện các thao tác giải trên máy thì các nhà báo mới có thể tin được”.
Trong giờ ra chơi, thầy Hùng bố trí cho Dũng và Mạnh lên phòng máy của nhà trường. Nhìn 2 anh em cứ thoăn thoắt “tác nghiệp” từ khâu đăng kí mới, vào thì bắt đầu từ vòng 1. Chúng tôi tò mò chờ đợi và ai cũng trầm trồ thán phục bởi những thao tác tuyệt đối chính xác trên bàn phím. Sau 5 phút, cả hai em đã hoàn thành xong giải vòng 3. Đối với những học sinh khác, 5 phút là khoảng thời gian cần thiết để thiết lập một tài khoản mới.
Cô Phan Thị Thủy – Phó Hiệu trưởng cho biết:
“Cả Dũng và Mạnh đều đạt học sinh giỏi khá toàn diện. Từ khi có cuộc thi giải Toán qua mạng, cả 2 em đều đạt giải quán quân trong thi cấp trường, cấp huyện. Lớp 2 và lớp 3, Dũng đều đạt giải Nhất toàn huyện còn Mạnh cũng không chịu kém anh.
Trường tiểu học Đồng Lộc là một trong những đơn vị mạnh, có thành tích xuất sắc nhất của huyện Can Lộc về phong trào giải Toán và Tiếng Anh qua mạng. Có thành tích đó là nhờ thực hiện tốt việc sự phối hợp giữa nhà trường, gia đình và điểm Bưu điện Văn hóa để đồng hành cùng học sinh.
Dạy gợi mở và hướng HS tự học
Sau buổi tan trường, chúng tôi đến thăm nhà của 2 cậu học trò đặc biệt này. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ, ấm cúng khiêm nhường ngay sát cạnh Trường THPT Đồng Lộc.
Góc học tập của Dũng và Mạnh. 2 chiếc máy màn hình tinh thể lỏng, CPU cấu hình cao. Lẽ thường, trong điều kiện hai anh em chỉ cần một máy, nhưng thầy Thân Văn Hải cho rằng: “ Tôi cố gắng mua cho mỗi cháu riêng một máy để Dũng và Mạnh tự bảo quản, sắp xếp hệ thống dữ liệu mà các cháu tìm kiểm được trên mạng phục vụ học tập; mặt khác để cho các cháu thi đua nhau”.
“ Khi gặp những bài toán khó hoặc mới mà các em không tự giải thì các em sẽ làm gì?” – Tôi hỏi.
Thân Văn Dũng lễ phép: “ Cháu sẽ chép lại đề, tự giải trên giấy cho bằng được, nếu giải chưa được, cháu tìm thêm tài liệu đọc và giải tiếp. Hỏi bố mẹ, thầy cô chỉ lúc nào cháu không thể giải được”.
Cô giáo Nguyễn Thị Hằng (mẹ) cho biết:
“Dũng và Mạnh hoàn toàn chủ động tự học, vợ chồng em chỉ đóng vai trò tư vấn. Lúc cháu hỏi, bọn em cũng chỉ gợi cách mở nút mấu chốt của bài toán mà không hề làm thay. Đó cũng là cách em đã áp dụng thành công cho học sinh của mình không những giải toán trên mạng”.
Với câu hỏi “làm thế nào mới học lớp 2 và lớp 4 mà các em đã có một kỉ năng đáng nể về sử dụng máy tính?”, thầy Hải cho bộc bạch:
“Qua nhiều năm giảng dạy tin học, tôi nhận thấy một điều tiêu cực khá phổ biến trong cách học Tin học là “đốt cháy giai đoạn” theo kiểu “mì ăn liền” nên có ý định “áp dụng phương pháp mới” cho hai cháu thử nghiệm. Đó là từ lúc bắt đầu làm quen với con chuột, bàn phím phải thực hiện nghiêm túc quy trình rèn luyện thao tác từ đơn giản đến phức tạp. Các chú thấy đấy, khi giải, hình như các cháu không phải nhìn bàn phím mà vẫn có thể nhập chính xác số liệu”.
Về cách nhẩm sao cho ra nhanh nhất kết quả và phát hiện và giải quyết vấn đề trong thời gian ngắn nhất, em Thân Văn Dũng cho biết: “ Cháu phải rèn cách đọc lướt và nhận ra các bài toán cơ bản và những từ ngữ mấu chốt của bài toán, nhẩm thật nhanh nhưng hết sức cẩn thận. Về dạng bài toán đối chiếu, cháu phải tự tìm ra phương pháp làm thế nào để chỉ nhìn những dấu hiệu so sánh mấu chốt nhất”.
Hóa giải mặt trái của mạng internet
Băn khoăn về việc làm thế nào để hạn chế tối đa mặt trái của Internet, nhất là học sinh bậc học phổ thông rất dễ nghiện game, thầy Võ Đức Đại, Phó Trưởng Phòng GD-ĐT cho rằng:
“Tôi tuyệt đối không ngăn cấm việc con vào trang này, trang nọ. Ngược lại, tôi còn cho con biết và tiến hành phân tích cái tích cực, tiêu cực của một số trang tiêu biểu phù hợp lứa tuổi để từ đó các cháu phải tự biết lựa chọn. Mặt khác, không được bắt ép con hoặc học sinh mà phải tạo được cho các em sự say mê tự học và khám phá. Phải bố trí thời gian giải hợp lí, hãy yêu cầu học sinh dừng lại khi các em bắt đầu có hiện tượng mệt mỏi, căng thẳng thần kinh. Việc Dũng và Mạnh đứng đầu quốc gia là do các cháu tự rèn luyện chứ chúng tôi chưa bao giờ bắt con phải cố gắng hết sức làm được điều đó”.
Theo thầy Sửu, Trưởng phòng GD&ĐT, từ khi có phong trào thi HSG qua mạng, HS vào quán internet để chat giảm hẳn.
“Tận dụng triệt để lợi ích của mạng vào học tập, nhất là tạo sân chơi tư học bổ ích, lại được thầy, cô, cha mẹ giám sát, tạo điều kiện là một trong những yếu tố tích cực đẩy lùi được nạn game, chat của HS. Nhưng để loại trừ hẳn tiêu cực này cần sự vào cuộc đồng bộ không chỉ nhà trường, gia đình mà còn cả xã hội nữa. Về phía nhà trường, từ Trường Tiểu học Đồng Lộc, chúng tôi sẽ nhân rộng điển hình, rút ra những bài học kinh nghiệm bổ ích trong việc đầu tư máy tính, nối mạng, trong tổ chức, khuyến khích, giám sát HS”.
Thân Văn Dũng sinh ngày 18/3/2002 còn Thân Văn Mạnh sinh ngày 23/4/2004 là một cặp bài trùng. Bố là thầy giáo Thân Văn Hải – giáo viên Tin học Trường THPT Đồng Lộc, mẹ là Nguyễn Thị Hằng – giáo viên Trường tiểu học Mĩ Lộc 1.
Cả hai anh em đều mê Toán, tiếng Anh, đều tham gia dự thi giải Toán và Tiếng Anh do Bộ GD-ĐT tổ chức cho bậc Tiểu học và đều giành được ngôi quán quân với thành tích thuyết phục. Ở vòng 8, Thân Văn Dũng đạt 2.390 điểm hết tổng số 14 phút 8 giây còn Thân Văn Mạnh còn đạt thành tích cao hơn: 2400 điểm với 13 phút 50 giây.
Ở môn tiếng Anh, Thân Văn Dũng được xếp hạng thứ 4
Thầy Nguyễn Tiến Hùng – Hiệu trưởng Trường Tiểu học Đồng Lộc cho biết:
“Có nhìn tận mắt các cháu thực hiện các thao tác giải trên máy thì các nhà báo mới có thể tin được”.
Trong giờ ra chơi, thầy Hùng bố trí cho Dũng và Mạnh lên phòng máy của nhà trường. Nhìn 2 anh em cứ thoăn thoắt “tác nghiệp” từ khâu đăng kí mới, vào thì bắt đầu từ vòng 1. Chúng tôi tò mò chờ đợi và ai cũng trầm trồ thán phục bởi những thao tác tuyệt đối chính xác trên bàn phím. Sau 5 phút, cả hai em đã hoàn thành xong giải vòng 3. Đối với những học sinh khác, 5 phút là khoảng thời gian cần thiết để thiết lập một tài khoản mới.
Cô Phan Thị Thủy – Phó Hiệu trưởng cho biết:
“Cả Dũng và Mạnh đều đạt học sinh giỏi khá toàn diện. Từ khi có cuộc thi giải Toán qua mạng, cả 2 em đều đạt giải quán quân trong thi cấp trường, cấp huyện. Lớp 2 và lớp 3, Dũng đều đạt giải Nhất toàn huyện còn Mạnh cũng không chịu kém anh.
Trường tiểu học Đồng Lộc là một trong những đơn vị mạnh, có thành tích xuất sắc nhất của huyện Can Lộc về phong trào giải Toán và Tiếng Anh qua mạng. Có thành tích đó là nhờ thực hiện tốt việc sự phối hợp giữa nhà trường, gia đình và điểm Bưu điện Văn hóa để đồng hành cùng học sinh.
Dạy gợi mở và hướng HS tự học
Sau buổi tan trường, chúng tôi đến thăm nhà của 2 cậu học trò đặc biệt này. Ngôi nhà nhỏ đơn sơ, ấm cúng khiêm nhường ngay sát cạnh Trường THPT Đồng Lộc.
Góc học tập của Dũng và Mạnh. 2 chiếc máy màn hình tinh thể lỏng, CPU cấu hình cao. Lẽ thường, trong điều kiện hai anh em chỉ cần một máy, nhưng thầy Thân Văn Hải cho rằng: “ Tôi cố gắng mua cho mỗi cháu riêng một máy để Dũng và Mạnh tự bảo quản, sắp xếp hệ thống dữ liệu mà các cháu tìm kiểm được trên mạng phục vụ học tập; mặt khác để cho các cháu thi đua nhau”.
“ Khi gặp những bài toán khó hoặc mới mà các em không tự giải thì các em sẽ làm gì?” – Tôi hỏi.
Thân Văn Dũng lễ phép: “ Cháu sẽ chép lại đề, tự giải trên giấy cho bằng được, nếu giải chưa được, cháu tìm thêm tài liệu đọc và giải tiếp. Hỏi bố mẹ, thầy cô chỉ lúc nào cháu không thể giải được”.
Cô giáo Nguyễn Thị Hằng (mẹ) cho biết:
“Dũng và Mạnh hoàn toàn chủ động tự học, vợ chồng em chỉ đóng vai trò tư vấn. Lúc cháu hỏi, bọn em cũng chỉ gợi cách mở nút mấu chốt của bài toán mà không hề làm thay. Đó cũng là cách em đã áp dụng thành công cho học sinh của mình không những giải toán trên mạng”.
Với câu hỏi “làm thế nào mới học lớp 2 và lớp 4 mà các em đã có một kỉ năng đáng nể về sử dụng máy tính?”, thầy Hải cho bộc bạch:
“Qua nhiều năm giảng dạy tin học, tôi nhận thấy một điều tiêu cực khá phổ biến trong cách học Tin học là “đốt cháy giai đoạn” theo kiểu “mì ăn liền” nên có ý định “áp dụng phương pháp mới” cho hai cháu thử nghiệm. Đó là từ lúc bắt đầu làm quen với con chuột, bàn phím phải thực hiện nghiêm túc quy trình rèn luyện thao tác từ đơn giản đến phức tạp. Các chú thấy đấy, khi giải, hình như các cháu không phải nhìn bàn phím mà vẫn có thể nhập chính xác số liệu”.
Về cách nhẩm sao cho ra nhanh nhất kết quả và phát hiện và giải quyết vấn đề trong thời gian ngắn nhất, em Thân Văn Dũng cho biết: “ Cháu phải rèn cách đọc lướt và nhận ra các bài toán cơ bản và những từ ngữ mấu chốt của bài toán, nhẩm thật nhanh nhưng hết sức cẩn thận. Về dạng bài toán đối chiếu, cháu phải tự tìm ra phương pháp làm thế nào để chỉ nhìn những dấu hiệu so sánh mấu chốt nhất”.
Hóa giải mặt trái của mạng internet
Băn khoăn về việc làm thế nào để hạn chế tối đa mặt trái của Internet, nhất là học sinh bậc học phổ thông rất dễ nghiện game, thầy Võ Đức Đại, Phó Trưởng Phòng GD-ĐT cho rằng:
“Tôi tuyệt đối không ngăn cấm việc con vào trang này, trang nọ. Ngược lại, tôi còn cho con biết và tiến hành phân tích cái tích cực, tiêu cực của một số trang tiêu biểu phù hợp lứa tuổi để từ đó các cháu phải tự biết lựa chọn. Mặt khác, không được bắt ép con hoặc học sinh mà phải tạo được cho các em sự say mê tự học và khám phá. Phải bố trí thời gian giải hợp lí, hãy yêu cầu học sinh dừng lại khi các em bắt đầu có hiện tượng mệt mỏi, căng thẳng thần kinh. Việc Dũng và Mạnh đứng đầu quốc gia là do các cháu tự rèn luyện chứ chúng tôi chưa bao giờ bắt con phải cố gắng hết sức làm được điều đó”.
Theo thầy Sửu, Trưởng phòng GD&ĐT, từ khi có phong trào thi HSG qua mạng, HS vào quán internet để chat giảm hẳn.
“Tận dụng triệt để lợi ích của mạng vào học tập, nhất là tạo sân chơi tư học bổ ích, lại được thầy, cô, cha mẹ giám sát, tạo điều kiện là một trong những yếu tố tích cực đẩy lùi được nạn game, chat của HS. Nhưng để loại trừ hẳn tiêu cực này cần sự vào cuộc đồng bộ không chỉ nhà trường, gia đình mà còn cả xã hội nữa. Về phía nhà trường, từ Trường Tiểu học Đồng Lộc, chúng tôi sẽ nhân rộng điển hình, rút ra những bài học kinh nghiệm bổ ích trong việc đầu tư máy tính, nối mạng, trong tổ chức, khuyến khích, giám sát HS”.
Theo VietNamNet
Nhãn:
Dap an De thi,
Học sinh Giỏi,
Tin tức,
Tuyensinh2011
12/05/2011
Khôi phục quy định Học sinh giỏi quốc gia được tuyển thẳng vào Đại học
Ngày 5/12, Bộ GD-ĐT đã ban hành Thông tư Quy chế thi chọn học sinh giỏi cấp quốc gia. Theo quy chế mới, học sinh đoạt giải trong kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia được hưởng quyền xét tuyển thẳng vào ĐH, CĐ. Quy chế mới có hiệu lực từ ngày 9/1/2012.
Cụ thể, học sinh đoạt giải trong kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia và đã tốt nghiệp THPT được xét tuyển vào ĐH, CĐ theo quy định của Quy chế tuyển sinh ĐH, CĐ hệ chính quy hiện hành trên cơ sở đảm bảo các nguyên tắc: Học sinh đoạt từ giải ba trở lên được tuyển thẳng vào ĐH, CĐ theo đúng nhóm ngành do Bộ trưởng Bộ GD-ĐT quy định cho từng môn thi.
Trường hợp không sử dụng quyền được tuyển thẳng nói trên, học sinh đoạt giải đăng ký dự thi tuyển sinh ĐH, CĐ hệ chính quy theo khối thi có môn đoạt giải (môn Tin học được xem như môn Toán khi xét khối thi), có kết quả thi từ điểm sàn trở lên và không có môn nào bị điểm 0 được tuyển vào đại học (đối với học sinh đoạt từ giải ba trở lên) và cao đẳng (đối với học sinh đoạt từ giải khuyến khích trở lên).
Học sinh tham dự kỳ thi chọn đội tuyển Olympic được đặc cách xét tốt nghiệp THPT. Học sinh là thành viên đội tuyển Olympic quốc tế và khu vực được tuyển thẳng vào các trường đại học theo nguyện vọng đăng ký và được ưu tiên cử đi đào tạo đại học ở nước ngoài bằng học bổng, chi phí đào tạo do Nhà nước cấp hoặc do nước ngoài tài trợ theo Hiệp định ký kết với Nhà nước Việt Nam
Bộ GD-ĐT yêu cầu giám đốc Sở Giáo GD-ĐT, giám đốc ĐH Quốc gia Hà Nội, giám đốc ĐH Quốc gia TPHCM, hiệu trưởng trường đại học có trường THPT chuyên và hiệu trưởng trường phổ thông dân tộc nội trú thuộc Bộ GD-ĐT tham khảo Quy chế thi chọn học sinh giỏi cấp quốc gia để quy định cụ thể việc tổ chức các kỳ thi chọn học sinh giỏi cấp cơ sở tại địa phương, đơn vị.
Cụ thể, học sinh đoạt giải trong kỳ thi chọn học sinh giỏi quốc gia và đã tốt nghiệp THPT được xét tuyển vào ĐH, CĐ theo quy định của Quy chế tuyển sinh ĐH, CĐ hệ chính quy hiện hành trên cơ sở đảm bảo các nguyên tắc: Học sinh đoạt từ giải ba trở lên được tuyển thẳng vào ĐH, CĐ theo đúng nhóm ngành do Bộ trưởng Bộ GD-ĐT quy định cho từng môn thi.
Trường hợp không sử dụng quyền được tuyển thẳng nói trên, học sinh đoạt giải đăng ký dự thi tuyển sinh ĐH, CĐ hệ chính quy theo khối thi có môn đoạt giải (môn Tin học được xem như môn Toán khi xét khối thi), có kết quả thi từ điểm sàn trở lên và không có môn nào bị điểm 0 được tuyển vào đại học (đối với học sinh đoạt từ giải ba trở lên) và cao đẳng (đối với học sinh đoạt từ giải khuyến khích trở lên).
Học sinh tham dự kỳ thi chọn đội tuyển Olympic được đặc cách xét tốt nghiệp THPT. Học sinh là thành viên đội tuyển Olympic quốc tế và khu vực được tuyển thẳng vào các trường đại học theo nguyện vọng đăng ký và được ưu tiên cử đi đào tạo đại học ở nước ngoài bằng học bổng, chi phí đào tạo do Nhà nước cấp hoặc do nước ngoài tài trợ theo Hiệp định ký kết với Nhà nước Việt Nam
Bộ GD-ĐT yêu cầu giám đốc Sở Giáo GD-ĐT, giám đốc ĐH Quốc gia Hà Nội, giám đốc ĐH Quốc gia TPHCM, hiệu trưởng trường đại học có trường THPT chuyên và hiệu trưởng trường phổ thông dân tộc nội trú thuộc Bộ GD-ĐT tham khảo Quy chế thi chọn học sinh giỏi cấp quốc gia để quy định cụ thể việc tổ chức các kỳ thi chọn học sinh giỏi cấp cơ sở tại địa phương, đơn vị.
Nhãn:
Dap an De thi,
Học sinh Giỏi,
Tin tức,
Tuyensinh2011
11/05/2011
Vai trò của đồng tiền trong cuộc sống
Đề bài văn nghị luận cô giao: “Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống''
Bài văn của Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam).

Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Bài văn của Nguyễn Trung Hiếu, hiện là học sinh lớp 11 chuyên lý, trường trường Ams (THPT chuyên Hà Nội - Amsterdam).

Thư gửi mẹ.
Mẹ thân yêu của con !
“Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” .
Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì.
Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép.
Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ.
Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”.
Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế.
Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ …
Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là …
Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi …
Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình.
Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn.
Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe.
Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa.
Đứa con ngốc nghếch của mẹ
Nguyễn Trung Hiếu
Nguồn: Dân trí
10/05/2011
Ứng dụng của lý thuyết nhóm để giải toán sơ cấp
Lí thuyết nhóm là một trong những lĩnh vực nghiên cứu quan trọng của Đại số hiện đại. Lí thuyết này có những ứng dụng sâu sắc trong nhiều hướng khác nhau của toán học, vật lí... Đặc biệt, một số kĩ thuật trong lí thuyết nhóm đã được sử dụng để mang lại những kết quả đẹp của toán sơ cấp. Chẳng hạn, tính giải đựợc của các đa thức đã được giải quyết trọn vẹn bởi E. Galois thông qua việc sử dụng các kiến thức của lí thuyết nhóm phối hợp một cách tài tình với lí thuyết trường và đa thức.
Trong luận văn này, chúng tôi khai thác một số ứng dụng của lí thuyết nhóm vào toán sơ cấp ở 2 lĩnh vực: Số học và Tổ hợp. Công cụ chủ yếu của lí thuyết nhóm được vận dụng ở đây là Định lý Lagrange.
Luận văn được trình bày trong 3 chương:
Chương 1 là những kiến thức chuẩn bị về lý thuyết nhóm nhằm phục vụ cho 2 chương sau, bao gồm các khái niệm và tính chất cơ bản về nhóm, đồng cấu nhóm, nhóm đối xứng và tác động của nhóm lên tập hợp. Các kiến thức và thuật ngữ của Chương I được tham khảo chủ yếu trong các cuốn sách về lý thuyết nhóm của J. Rotman [Rot] và J. F. Humphreys [Hum].
Chương 2 là một số ứng dụng vào số học. Một số kết quả ở các Tiết 2.1 v 2.2 là sự tổng hợp lại theo một chủ đề những ứng dụng đG biết của lí thuyết nhóm trong số học (xem 2.1.3, 2.1.4, 2.1.5, 2.2.1, 2.2.2),nhưng cũng có những tính chất mà tác giả luận văn tự tìm tòi bằng hiểu biết của mình (xem 2.1.1, 2.1.2). Tiết 2.3, được trình bày theo bài báo công bố năm 2005 của T. Evans v B. Holt [EH], chứng minh lại những công thức số học cổ điển bằng phương pháp sử dụng công thức các lớp và Định lý Burnside trong lí thuyết nhóm.
Chương 3 của luận văn là những ứng dụng của lý thuyết nhóm với một số bài toán tổ hợp.
Ứng dụng của lý thuyết nhóm để giải toán sơ cấp, Luận văn Thạc sĩ Toán học của Nguyễn Tuyết Nga. Download 1. Download 2.
Trong luận văn này, chúng tôi khai thác một số ứng dụng của lí thuyết nhóm vào toán sơ cấp ở 2 lĩnh vực: Số học và Tổ hợp. Công cụ chủ yếu của lí thuyết nhóm được vận dụng ở đây là Định lý Lagrange.
Luận văn được trình bày trong 3 chương:
Chương 1 là những kiến thức chuẩn bị về lý thuyết nhóm nhằm phục vụ cho 2 chương sau, bao gồm các khái niệm và tính chất cơ bản về nhóm, đồng cấu nhóm, nhóm đối xứng và tác động của nhóm lên tập hợp. Các kiến thức và thuật ngữ của Chương I được tham khảo chủ yếu trong các cuốn sách về lý thuyết nhóm của J. Rotman [Rot] và J. F. Humphreys [Hum].
Chương 2 là một số ứng dụng vào số học. Một số kết quả ở các Tiết 2.1 v 2.2 là sự tổng hợp lại theo một chủ đề những ứng dụng đG biết của lí thuyết nhóm trong số học (xem 2.1.3, 2.1.4, 2.1.5, 2.2.1, 2.2.2),nhưng cũng có những tính chất mà tác giả luận văn tự tìm tòi bằng hiểu biết của mình (xem 2.1.1, 2.1.2). Tiết 2.3, được trình bày theo bài báo công bố năm 2005 của T. Evans v B. Holt [EH], chứng minh lại những công thức số học cổ điển bằng phương pháp sử dụng công thức các lớp và Định lý Burnside trong lí thuyết nhóm.
Chương 3 của luận văn là những ứng dụng của lý thuyết nhóm với một số bài toán tổ hợp.
Ứng dụng của lý thuyết nhóm để giải toán sơ cấp, Luận văn Thạc sĩ Toán học của Nguyễn Tuyết Nga. Download 1. Download 2.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


